"Không." Trữ phu nhân nói: "Mời người vào dùng hai tách trà rồi tiễn khách. Ngoài ra, hãy trao luôn lọ thuốc mỡ mà ta mua ngày hôm qua cho họ."
"Rõ."
Tĩnh Hài Hầu phủ vốn đến ứng phó sự việc tại Tô gia để thiên hạ biết mà thôi, nếu thật tâm muốn xin lỗi thì đã chẳng phái kẻ hầu đến đây. Trữ phu nhân lười ra mặt tiếp đãi nên nhờ bà bà đuổi khách rồi tiếp tục tính toán sổ sách.
Hôm qua bà đã chi rất nhiều tiền cho thuốc mỡ nên giờ đây có chút eo hẹp tài chính.
Gia cảnh Trữ gia vốn nghèo khó. Năm xưa khi Trữ đại nhân còn là một thư sinh nghèo túng hủ lậu, ông được ân sư trọng dụng, gả nữ nhi cho, sau đó Trữ đại nhân thành thân rồi định cư tại Kinh thành.
Trữ gia cũng không có nguồn thu nhập nào khác, chỉ có thêm một thôn trang nhỏ là của hồi môn từ nhà mẫu tộc của Trữ phu nhân khi xuất giá. Cả đời làm quan, Trữ đại nhân luôn thanh liêm thật thà, bổng lộc hàng tháng chỉ vỏn vẹn hai lượng bạc và mười bốn thăng gạo, nguồn thu từ thôn trang nhỏ chẳng đáng là bao nên hàng năm chỉ đủ cung cấp một ít rau quả cho gia đình dùng.
Trữ phu nhân quán xuyến việc chi tiêu trong cả gia đình. Hai nữ nhi trưởng thành còn không thể tránh khỏi việc chuẩn bị của hồi môn. Không lâu nữa, tiểu nữ nhi của bà sắp phải nhập học, tiêu tốn không ít tiền bạc. Còn phải lo quà cảm tạ vào dịp lễ Tết, chuyện gì cũng cần dùng tiền...
Tính toán xong xuôi, Trữ phu nhân khẽ thở dài hỏi: "A Viên đâu rồi? Đã thức giấc chưa?"
"Nhị tiểu thư đã thức giấc và đang luyện thư pháp."
Trữ phu nhân khẽ gật đầu, tuy cuộc sống không hề dễ dàng nhưng so với những gia đình khác, gia đạo yên ấm, con cái hiếu thuận cũng đã đủ khiến bà hài lòng rồi.
"Đừng quấy rầy nó, cứ để nó chuyên tâm luyện tập."
Không lâu sau, bà bà đến bẩm báo: "Tiếu phu nhân đã tới rồi."
Trữ phu nhân nhanh chóng đặt sổ sách xuống rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Tiếu phu nhân là phu nhân của đệ đệ bà, hai người luôn có giao hảo tốt đẹp, hẳn hôm nay Tiếu phu nhân đến vì đã nhận được tin tức từ Tô gia.
Quả nhiên, Tiếu phu nhân nói: "Tô đại nhân đã xem qua văn chương và thư pháp của A Viên. Ông ấy nói muốn vào Huệ Hương thư viện học không khó, nhưng cần nhờ một danh sư chỉ điểm rèn luyện thêm đôi phần."
Trữ phu nhân vẫn chưa hết lo lắng: "Nhưng biết tìm danh sư ở đâu?"
Tiếu phu nhân cười nói: "Tô đại nhân còn tiến cử một vị nhân sĩ và nói thư pháp của vị nhân sĩ này vô cùng xuất chúng, nếu được người này chỉ điểm, A Viên sẽ có thể tinh tiến một ngày ngàn dặm!"
Nghe vậy, Trữ phu nhân hân hoan khôn xiết.
.
Hai ngày sau, Trữ đại nhân được nghỉ ngơi và dẫn nữ nhi đến bái kiến danh sư.
Vị danh sư mà Quốc Tử Giám tế tửu tiến cử này vô cùng thần bí, ngay cả danh tính cũng chưa hề được tiết lộ, nơi ở cũng vô cùng xa xôi hẻo lánh.
Không phải vị trí không tốt, ngược lại còn là một vị trí tuyệt diệu, non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, đường đi vô cùng rộng rãi.
Nhưng càng đi, Trữ đại nhân càng cảm thấy hoang mang.
Suốt dọc đường đi, ông luôn nghĩ về lễ vật bái sư và nên nói gì để vị danh sư ấy đồng ý thu nhận nữ nhi của mình làm đồ đệ.
A Viên cũng cảm thấy hoang mang.
Đây là lần đầu tiên nàng bái sư học đạo nên vô cùng hồi hộp, không biết vị sư phụ ấy bao nhiêu tuổi, có nghiêm khắc không, có hay phạt vào tay đồ đệ không?
Hai cha con đến nơi trong tâm trạng thấp thỏm bất an.
Vừa gõ cửa, một tiểu tư trẻ tuổi ra mở cửa. Vừa thấy hai người, tiểu tư liền lễ độ nói: "Công tử nhà ta đã chờ Trữ đại nhân và Trữ cô nương từ lâu rồi."