Chương 28

Nàng ngượng ngùng cáo biệt Tiêu Uẩn, sau đó ôm những hộp mỹ vị khác trên tay trở về nhà.

Thấy A Viên đi ra ngoài một lát đã ôm về bao nhiêu là đồ vật, Bảo Âm kỳ hoặc hỏi: "Tiểu thư lấy ở đâu ra thế này?"

"Đại ca ca tặng ta." A Viên bày biện đồ vật lên bàn, trong đó có một hộp trà - loại trà nàng từng thưởng thức tại Tô gia.

Nàng lấy trà diệp ra đưa cho Bảo Âm rồi nói: "Bảo Âm tỷ tỷ, pha cho ta một ấm trà nóng. Hôm nay ta ăn quá nhiều nên cần phải tiêu thực."

Nếu Cảnh vương biết được A Viên dùng trà Long Tỉnh từ Hồ Hổ Bào quý giá như vàng để tiêu hóa thức ăn, không biết hắn sẽ cười hay bất đắc dĩ đây.

Nhưng lúc này, mã xa của Tiêu Uẩn đã ra khỏi Hẻm Lê Hoa, những kẻ theo dõi hắn từ xa cũng nhanh chóng ẩn mình.

"Điện hạ." Trần Du đứng bên ngoài, hạ giọng tấu báo: "Bọn người ấy đều đã rời đi rồi."

"Chúng đã theo dõi bao lâu rồi?"

"Một canh giờ."

Ánh mắt Tiêu Uẩn chợt trở nên băng lãnh.

"Điện hạ." Trần Du hỏi: "Có cần xử lý bọn người đó không?"

"Lần này không cần." Tiêu Uẩn chậm rãi nhấp một chén trà, nói: "Giờ ta là một nhàn tản vương gia, đương nhiên nên làm chút chuyện nhàn hạ."

Trần Du khẽ liếc mắt, liền hiểu ý.

Ba năm trước, thái tử Tiêu Uẩn của Đông Cung vướng vào một vụ án gian lận thi cử. Vụ án có phạm vi vô cùng rộng lớn, thậm chí thừa tướng Lận Tri Trọng cũng bị liên lụy.

Mọi loại bằng chứng đều chĩa mũi nhọn về phía Đông Cung, hoàng đế long nhan đại nộ.

Sau này Lận thừa tướng đứng ra nhận hết mọi trách nhiệm, phủ thừa tướng bị tịch biên, thừa tướng bị đày đi nơi khác, còn Tiêu Uẩn cũng bị phế truất thân phận Thái tử và trở thành một nhàn tản vương gia không có thực quyền.

Dù nhàn rỗi nhưng hắn chưa từng có được một ngày an bình, mọi cử chỉ hành động của hắn đều bị theo dõi gắt gao dù hắn ở nơi đâu.

Những năm gần đây, điện hạ sống ẩn dật đến mức hầu như không xuất hiện trong bất kỳ yến tiệc cung đình nào. Mọi sự đều được tiến hành bí mật. Có lẽ điện hạ chỉ không hề che đậy chuyện trêu chọc tiểu cô nương Trữ gia.

Một lúc sau, trong mã xa truyền ra mệnh lệnh: "Tô Vân Bình đang ở đâu? Mau triệu ông ta đến diện kiến bổn vương."

Trần Du lấy lại tinh thần, nhanh chóng tiếp lệnh.

.

Ngày hôm sau, vừa qua giờ Mão, một cỗ mã xa lộng lẫy đã đến Hẻm Lê Hoa, trên mã xa treo cờ hiệu của Tĩnh Hài Hầu phủ.

Đây cũng là thời điểm mọi người hối hả ra ngoài, hàng xóm láng giềng đều dừng bước ngoái nhìn, đánh giá cỗ mã xa.

Chỉ thấy mã xa nghênh ngang tiến vào phố Nam Thanh, một tiểu tư vận y phục lụa chàm bước xuống từ mã xa rồi đến gõ cửa Trữ gia.

Tiểu tư nói Tĩnh Hài Hầu phủ biểu lộ sự thông cảm đối với Trữ cô nương vì Trữ cô nương đã phải kinh sợ sau sự việc tại Tô gia. Thế nên Tĩnh Hài Hầu phủ đến tận phủ để biếu tặng lễ vật an ủi, hoàn toàn không đề cập đến chuyện xin lỗi vì đổ oan giá họa.

Trữ phu nhân ngồi ở chính sảnh, trong lòng vô cùng bực bội.

Vốn tưởng rằng chuyện đã qua thì cứ cho qua thôi, nào ngờ Tĩnh Hài Hầu phủ vừa muốn lưu lại tiếng thơm, vừa muốn khiến phủ Trữ gia phải buồn nôn.

Tĩnh Hài Hầu phủ tự ý giải thích ra bên ngoài hết rồi, kẻ không tường tận nội tình còn tưởng nữ nhi Trữ gia địa vị thấp kém bị chê cười nên làm ầm ĩ chuyện nhỏ nhặt.

"Đường đường là chủ mẫu của Hầu phủ mà lại có lòng dạ hẹp hòi đến thế, bà ta không sợ thiên hạ chê cười sao?"

"Hiện giờ chúng ta nên làm gì?" Bà bà đứng bên cạnh hỏi: "Có nên tiếp nhận lễ vật không?"