Chương 27

Chẳng ngờ chàng lại thấy vô cùng thích thú khi ngắm nhìn tiểu nha đầu này dùng bữa.

Một lúc sau, chàng hỏi: "Hương vị thế nào?"

A Viên híp mắt, khẽ gật đầu: "Ngon tuyệt! Thẩm ca ca mua ở nơi nào vậy? Có quý giá lắm không?"

"Người ta biếu tặng cho ca ca vì ca ca đã viết tác phẩm cho họ."

Ồ, A Viên cảm thấy an tâm hơn nhiều, thậm chí nàng còn nhấm nháp nhanh hơn đôi phần.

Một lúc sau, nàng nuốt trọn một miếng, món điểm tâm cũng đã hóa hư không.

Tiêu Uẩn lại nhéo thêm một miếng khác đưa cho nàng.

A Viên vừa dùng bữa, vừa lẩm bẩm: "Lục cô nương thật quá đỗi bá đạo, rõ ràng nàng ta không phục tùng khi biểu tỷ của muội thắng cuộc, ngược lại còn đổ oan giá họa cho biểu tỷ của muội..."

"Cớ sao cô nương của Hầu phủ lại ngang ngược đến thế? Hẳn là nàng ta đã ghi hận muội rồi."

"Hôm nay nàng ta còn tính đẩy muội nhưng lại tự ngã vào bụi hoa, ôi..." A Viên khẽ thở dài: "Nếu sau này cùng học tại thư viện với nàng ta thì muội biết làm sao đây?"

"Hay là muội thỉnh mẫu thân đổi cho muội sang thư viện khác? Cũng không nhất thiết phải đến học ở Huệ Hương thư viện."

Nói đến đây, A Viên vẫn có chút bất bình: "Lục tiểu thư bá đạo đến thế mà Cảnh vương vẫn cam lòng trợ giúp nàng ta dùng cửa sau vào Huệ Hương thư viện."

"..."

"Cớ sao muội lại chắc chắn đến vậy rằng Cảnh vương sẽ giúp nàng ta?"

"Bởi vì..." A Viên khẽ ngừng lời, kéo màn cửa, nhìn ra bên ngoài, sau đó lén lút lại gần và hạ giọng nói khẽ: "Thẩm ca ca, chuyện này muội cũng chỉ là nghe người khác đồn đại mà thôi."

"Cảnh vương và đích nữ Lục gia là "đôi uyên ương khổ mệnh", bao năm qua Cảnh vương không chịu kết hôn vì vẫn hoài nhung nhớ đích nữ Lục gia."

"..."

"Lục cô nương là thê muội của Cảnh vương, ngài ấy chẳng giúp Lục cô nương thì còn giúp ai vào đây nữa?"

Hay lắm, bây giờ lại xuất hiện thêm một "thê muội".

Trần Du đang đứng bên ngoài mã xa, nghe những lời trong xe mà như bị sét đánh ngang tai. Không phải Y chưa từng nghe thấy những tin đồn như vậy nhưng nào ngờ lại có kẻ dám đích thân đối diện Cảnh vương mà thốt ra những lời này. Trần Du không khỏi toát mồ hôi lạnh thay A Viên.

Chẳng ngờ, điện hạ nhà Y lại bật cười khẽ.

"Ấy vậy mà trước đây muội còn muốn chiêm ngưỡng dung nhan Cảnh vương đấy." A Viên tiếp tục nói.

"Gì cơ?"

"Nghe nói Cảnh vương dung mạo tuấn tú, khí phách như ngọc." A Viên nói: "Muội chỉ muốn chiêm ngưỡng dung nhan Cảnh vương thôi. Nhưng giờ chẳng còn thiết tha nữa."

"Vì cớ gì?"

"Cảnh vương và Lục cô nương là mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường, chắc cũng chỉ giẻ cùi tốt mã."

"..."

Sau một hồi trầm mặc, Tiêu Uẩn mới nói: "Cảnh vương sẽ không giúp Lục tiểu thư."

A Viên giật mình kinh ngạc: "Cớ sao huynh lại biết?"

"Tính cách Cảnh vương sẽ không vì tình riêng mà dung túng chuyện gian lận thi cử đâu."

"Thật sao?"

Tiêu Uẩn khẽ gật đầu, tiếp tục đút cho A Viên một miếng điểm tâm. Chàng hân hoan nhìn khẩu hình nhỏ nhắn của nàng đang chậm rãi nhai tựa hồ thỏ con.

Chàng hỏi: "Vậy muội còn muốn chiêm ngưỡng Cảnh vương nữa không?"

"Vậy thì... chiêm ngưỡng một lát cũng được."

Tiêu Uẩn khẽ mỉm cười.

Sau khi bị "sét đánh", Trần Du ngắm nhìn tà dương nơi chân trời, trong lòng có chút hỗn loạn.

Người ngồi trong mã xa kia vẫn là vị điện hạ ẩn mình chờ thời, sát phạt quyết đoán của nhà Y ư?

Nghĩ vậy, Trần Du lại nhìn tiểu cô nương bên trong, không khỏi dấy lên vài phần kính trọng đối với nàng.