Chương 25

Lục Diệc Tiên bối rối.

"Nghe lời mẫu thân đi con, nữ nhi của ta là tiểu thư lá ngọc cành vàng, chấp nhặt với bọn nha đầu xấc xược lỗ mãng kia sẽ chỉ hạ thấp thân phận của con thôi, hiểu chưa?"

Lục Diệc Tiên miễn cưỡng gật đầu.

Sau khi rời khỏi phòng của Lục Diệc Tiên, Hầu phu nhân nhắm mắt lại. Hôm nay bà ta phải cố nuốt trôi cục tức trong lòng nên toàn thân cảm thấy khó chịu.

Nhưng không thể không nhẫn nhịn.

Ma ma đi theo bên cạnh thở dài: "Hôm nay tứ tiểu thư phải chịu không ít ấm ức."

"Chịu nhiều ấm ức cũng phải nhịn." Hầu phu nhân nói: "Chính vị kia lên tiếng, không thể đắc tội được."

"Vị nào cơ?" Ma ma nhất thời không hiểu, sau đó vô cùng kinh hãi.

Người duy nhất có thể khiến Hầu phu nhân giữ kín như bưng có lẽ chỉ có vị vương gia ở phố Thấm Xuân kia mà thôi.

Hầu phu nhân nói: "Không biết Trữ Gia có ích lợi gì cho hắn. Tóm lại, chúng ta bớt chõ mũi vào mấy chuyện đâu đâu đi. Dù sao..."

Những lời còn lại Hầu phu nhân không thốt ra nhưng ma ma đã hiểu.

Suy cho cùng, vị kia là rồng ẩn mình ở vực thẳm, dù bị phế truất khỏi Đông Cung nhưng thánh thượng không hề đẩy nhi tử của mình ra thái ấp mà vẫn giữ lại Kinh thành, không ai có thể đoán được ý đồ ở đây.

Biết đâu sau này vị kia sẽ đông sơn tái khởi, đến lúc đó, có lẽ đích trưởng nữ Lục Gia vẫn còn cơ hội trở thành nữ chủ nhân của Đông Cung.

Nói vậy thì quả thực không thể đắc tội vị kia.

"Nếu vậy." Ma ma gợi ý: "Hay ngày mai phu nhân phái người tới Trữ Gia nhận lỗi."

Hầu phu nhân dừng lại, chậm rãi suy nghĩ: "Ngươi nói đúng, nếu hắn đã bảo vệ Trữ Gia thì chúng ta phải thể hiện sự tài đức và hào phóng, chẳng phải làm thế còn được tiếng nữa ư?"

-

Trữ Gia, Tốc Tuyết Viện.

Tâm trạng A Viên không tốt, nàng đã ngơ ngác nhìn giàn nho trên đầu rất lâu.

"Tiểu thư." Bảo Âm đi tới nói: "Phu nhân phái người tới nói phu nhân có việc nên không về được, tiểu thư có thể ăn tối một mình trong phòng."

Vừa rời khỏi Tô Gia, Trữ phu nhân đã đến Y Quán để tìm thuốc.

Tuy nữ nhi của bà không xô ngã cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ nhưng nàng ta lại bị thương vì nữ nhi của bà. Đúng như những gì Tô phu nhân thầm nghĩ, Trữ đại nhân làm quan ở bộ Hộ thì không thể qua loa trong các mối quan hệ. Chuyện lần này không thể làm thinh được, kiểu gì cũng phải làm gì đó ứng phó cho Tĩnh Hài Hầu phủ xem chứ.

Nghe Bảo Âm nói mẫu thân không về, mặt A Viên ủ mày ê, hỏi: "Hôm nay trong bếp nấu món gì?"

Bảo Âm buồn cười, bất cứ lúc nào, tiểu thư nhà nàng ấy cũng không bao giờ để dạ dày của mình phải chịu ấm ức. Bảo Âm đáp: "Làm món đầu sư tử om và sườn heo hấp mà tiểu thư yêu thích."

A Viên nghe xong liền đứng dậy: "Vậy thì dọn đồ ăn đi. Ta sẽ rửa tay ngay bây giờ."

-

Ăn tối xong, hoàng hôn buông xuống mà Trữ phu nhân vẫn chưa về.

A Viên lấy ấm nước tưới cây non trong sân.

Nàng thích ăn uống, cây trồng trong sân đa số là cây ăn quả, có nho, sơn trà, mận... Tóm lại là có trái cây quanh năm.

Năm ngoái, có thêm hai cây lựu từ thôn trang chuyển đến đây. Chúng phát triển khá tốt dưới sự chăm sóc cẩn thận của nàng.

A Viên nói: "Có lẽ hai năm nữa chúng ta sẽ có thể ăn lựu."

Bảo Âm gật đầu, đứng bên cạnh phụ A Viên chăm cây.

Lát sau, Khánh An đến đưa thư.

"Cho ta à?"

Bức thư được viết bằng giấy vàng thơm nức, A Viên không thể tin được.

"Tiểu nhân hỏi rồi." Khánh An cười: "Người ta nói gửi thư cho Trữ nhị cô nương, không phải tiểu thư thì còn ai vào đây nữa?"