Chương 24

Hầu phu nhân sa sầm mặt.

Tô phu nhân tiếp tục chỉ tay vào một người khác, người này cũng nói như tiểu cô nương kia.

Hiện tại, bất cứ ai cũng biết chân tướng sự việc.

Hiển nhiên Tĩnh Hài Hầu phu nhân không muốn chấp nhận sự thật này. Nữ nhi của bà ta tủi thân khóc lóc mà Tô phu nhân chẳng thèm nể mặt bà ta, bà ta càng nghĩ càng tức giận.

"Trữ phu nhân!" Hầu phu nhân kìm nén cơn tức giận, nhìn Trữ phu nhân, nói: "Người bị thương là nữ nhi của ta, bà giải thích thế nào đây?"

A Viên vùi mặt vào trong ngực mẫu thân, nghe vậy bèn ló đầu ra, vừa căng thẳng vừa kiên định nói với Hầu phu nhân: "Con không đẩy nàng ấy, chính nàng ấy đứng không vững nên mới ngã."

Nói xong, nàng lại rụt cổ lại, áp mặt vào lòng mẫu thân.

Trữ phu nhân thương yêu vỗ vai an ủi nữ nhi, vừa định lên tiếng thì thấy một ma ma hoảng sợ chạy tới.

Không biết ma ma thầm thì điều gì vào tai Hầu phu nhân, chỉ thấy vẻ mặt Hầu phu nhân thay đổi mấy lần.

Một lúc sau, bà ta mới gượng cười nói: "Xem ra quả thực có hiểu lầm, nếu không nhờ Tô phu nhân điều tra rõ ràng thì chỉ e ta đã đổ oan cho Trữ cô nương rồi."

"Tiên Nhi." bà ta kéo Lục Diệc Tiên lại: "Còn không mau xin lỗi Trữ phu nhân và Trữ cô nương đi?"

Chuyện bẻ lái quá nhanh, không chỉ Trữ phu nhân mà ngay cả các nữ quyến khác cũng trợn mắt há hốc miệng.

Mọi người ù ù cạc cạc, chỉ đành nghe Hầu phu nhân bịa lý do: "Tĩnh Hài Hầu phủ ta cũng thấu tình đạt lý lắm chứ, Tiên Nhi nhỏ tuổi không hiểu chuyện nên mới đổ oan cho Trữ cô nương thôi, về nhà ta nhất định sẽ chỉ bảo nữ nhi nhà mình, mong Trữ phu nhân đừng so đo chuyện này."

Nghe ẩn ý trong lời nói của bà ta thì bà ta vẫn không cam tâm lắm.

Trữ phu nhân bối rối nhưng kết quả này chắc chắn là tốt nhất rồi. Bà chỉ cần cho Hầu phu nhân đường lui thì chuyện này coi như xong xuôi.

Trữ phu nhân nói: "Từ lâu đã nghe tiếng Hầu phu nhân thấu tình đạt lý và tốt bụng, theo thϊếp thấy chuyện này chỉ là trò đùa trẻ con chứ chẳng phải lỗi gì lớn. Nhưng tứ cô nương bị thương lại khiến người khác đau lòng thay, phu nhân vẫn nên nhanh chóng dẫn tiểu thư về phủ rồi tìm đại phu kiểm tra cho nàng ấy đi."

Hầu phu nhân kìm nén cơn tức giận, không nói thêm gì nữa, nhanh chóng dẫn nữ nhi ra khỏi phủ Tô Gia.

-

Trở lại Tĩnh Hài Hầu phủ, đại phu bôi thuốc cho Lục Diệc Tiên. Hôm nay nàng ta đã bị thương còn mất thể diện.

Nàng ta hất đổ lọ thuốc trong tay đại phu, tức giận nói: "Sao mẫu thân lại bắt con xin lỗi, rõ ràng bọn họ bắt nạt con mà."

Sắc mặt Hầu phu nhân rất khó coi, bà ta ra hiệu cho bà bà đưa đại phu ra ngoài, sau đó đích thân cầm lọ thuốc lên bôi thuốc cho nữ nhi.

Bà ta khuyên nhủ: "Chuyện hôm nay con vốn không có lý, con dám nói Trữ cô nương đã đẩy con thật không hả?"

Lục Diệc Tiên nghẹn ngào, nước mắt rơi nhiều hơn, ngang ngược nói: "Nhưng mặt con bị thương, không yêu cầu nàng ấy bồi thường thì biết đòi ai?"

"Con đừng lo lắng vết thương, ta sẽ mua cho con loại thuốc mỡ tốt nhất. Đại phu cũng nói rồi, chỉ cần con đừng chạm vào vết thương và đừng ăn uống lung tung thì chưa đầy hai tháng, vết thương và sẹo sẽ có thể biến mất."

"Vậy cũng phải đợi hẳn hai tháng, tháng sau con đến Huệ Hương thư viện khảo thí rồi. Lúc ấy chẳng phải người khác sẽ cười nhạo gương mặt của con hay sao?"

"Con bị thương thế này rồi còn đi thi gì nữa? Mẫu thân sẽ tìm cách cho con vào thư viện."

Sau khi bôi thuốc, Hầu phu nhân tiếp tục khuyên nhủ: "Sau này đừng gây sự với cô nương của Trữ Gia nữa, cũng đừng thèm để ý đến hai cô nương họ Tiếu."