Trước đó không ai dám hoài nghi, nhưng sau khi A Viên nói xong, có người bắt đầu khẽ phụ họa theo: “Đúng vậy, lẽ nào nàng ấy còn có thể hô phong hoán vũ, thổi tên vào sao?”
Tiếng xì xào bàn tán ngày càng vang rõ, sắc mặt Lục Diệc Tiên từ đỏ ửng chuyển sang tái mét, rồi trắng bệch, tóm lại, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, những lời bàn tán này rõ ràng đang ám chỉ nàng ta vu khống Tiếu Tử Tình, càng muốn châm chọc nàng ta đường đường là tiểu thư Tĩnh Hài Hầu phủ, lại không dám chấp nhận thua cuộc, không nỡ giao cây ngọc tiêu.
Lục Diệc Tiên tức giận một trận rồi đột nhiên chuyển ánh mắt nhìn về phía A Viên.
Trước đây nàng ta từng gặp cô nương này rồi, chỉ là một nữ nhi nhà quan nhỏ, vậy mà lại dám đối đầu với nàng ta cơ chứ. Máu nóng bốc lên tận não, Lục Diệc Tiên không kìm được cơn tức giận, bước nhanh về phía A Viên.
“Ngươi nói càn cái gì đó...”
Lục Diệc Tiên vốn định đưa tay đẩy A Viên một cái, nhưng A Viên thân hình tròn trịa, vững vàng không ngã, ngược lại, Lục Diệc Tiên lại trượt chân, ngã nhào vào bụi hoa hồng gần đó.
Sau khi được kéo lên, trên mặt nàng ta xuất hiện một vết máu, lúc này, mọi người đều hoảng sợ tột độ.
Không lâu sau, các phu nhân nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy tới. Vị phu nhân đi đầu, vận y phục gấm vóc, mang hài thêu, chính là Tĩnh Hài Hầu phu nhân.
Nhận ra mẫu thân từ xa, Lục Diệc Tiên liền khóc lóc chạy đến, nhào vào lòng bà ta.
Tĩnh Hài Hầu phu nhân vốn là người rất mực bao che con cái, khi nhìn thấy vết máu trên khuôn mặt thanh tú trắng nõn của nữ nhi mình, sắc mặt bà ta lập tức biến đổi.
Sắc mặt bà ta âm trầm, lông mày dựng đứng, đôi mắt tràn ngập nộ khí ngút trời.
“Ai đã đẩy nữ nhi của ta?”
Tại lương đình bên cạnh hòn non bộ.
Sau khi tiếp đãi khách nhân, Tô Vân Bình vội vã bước tới.
Ông hành lễ rồi lo sợ tâu rằng: “Không biết điện hạ đến, hạ quan tiếp đón chậm trễ, xin điện hạ thứ tội.”
“Không thành vấn đề.” Tiêu Uẩn an tọa trên ghế bành, thản nhiên vuốt ve bàn cờ, nói: “Hôm nay bổn vương rảnh rỗi, nên ghé đây uống chén rượu mừng.”
Hắn khẽ phất tay ra hiệu cho Tô Vân Bình ngồi xuống.
Tô Vân Bình cảm tạ rồi mỉm cười an tọa, cùng hắn luận bàn cờ vây.
Hai người đang say sưa luận cờ được một lát thì quản gia lại vội vàng bước đến.
“Bẩm đại nhân, đã xảy ra chuyện đại sự rồi!”
Quản gia không nhận ra Cảnh vương, khi chạy đến gần mới phát hiện trong đình có khách quý, ông ta lập tức ngậm miệng.
“Chuyện gì đã xảy ra thế?”
“Đại nhân, các nữ quyến đang ầm ĩ cả lên, nghe nói Trữ cô nương đẩy tiểu thư Tĩnh Hài Hầu phủ ngã vào bồn hoa, bị thương tích, Tĩnh Hài Hầu phu nhân đang yêu cầu Trữ gia phải cho một lời giải thích.”
“Phu nhân đâu?”
“Phu nhân đang trên đường tới.”
Tô Vân Bình gật đầu, yên tâm nói rằng: “Vậy để phu nhân xử lý đi.”
Quản gia lau mồ hôi, chuẩn bị cáo lui thì nghe thấy một giọng nói trầm thấp, tao nhã cất lên hỏi.
“Trữ Gia nào?”
"Trữ Gia nào?" Tiêu Uẩn khẽ hỏi.
Động tác cầm quân cờ của Tô Vân Bình ngồi đối diện khựng lại, đôi mắt ông ngước lên nhìn.
Ông cũng quay lại hỏi: "Ngươi biết là Trữ Gia nào không?"
Quản gia cung kính đáp: "Chính là họ hàng bên ngoại của biểu muội Tiếu phu nhân của phu nhân nhà chúng ta – Nhà Trữ đại nhân viên ngoại lang bộ Hộ. Người đã đẩy tứ tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ là Trữ Họa, tiểu nữ nhi của Trữ đại nhân."
Tiêu Uẩn nghe vậy, đôi mày tuấn tú khẽ cau lại, chậm rãi hỏi: "Đã điều tra rõ ràng chưa? Có xác nhận chính xác Trữ cô nương đã đẩy người không?"