Nhị biểu tỷ Tiếu Tử Tình hai mắt đỏ hoe, rướn cổ lên, bướng bỉnh nói: “Ta không chơi gian lận, ta nói không là không.”
“Ngươi nói không gian lận thì liền không gian lận sao? Ai tin? Chi bằng ngươi giải thích rõ, vì sao ngươi lại có thể ném trúng nhiều mũi tên đến vậy?”
Người lên tiếng là một nữ tử, vận y phục màu vàng nhạt, khuôn mặt trái xoan, cằm nhọn hoắt, ánh mắt tràn đầy khinh miệt và chán ghét. Đứng bên cạnh nàng ta là Lục Diệc Tiên - tứ tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ. Lúc này, Lục Diệc Tiên cũng đang bĩu môi hậm hực.
Tiếu Tử Tình tức giận phản bác: “Còn có thể bằng cách nào nữa? Chính tay ta ném vào, lẽ nào ngươi không thấy sao?”
“Ngươi còn muốn chối cãi ư?” Nữ nhân mặc y phục vàng nói: “Người giỏi nhất trò ném tên vào bình vốn là Lục Diệc Tiên, trước đây nàng ấy luôn giỏi hơn ngươi, nào ngờ thoáng cái ngươi lại giành phần thắng, nếu không phải ngươi gian lận thì là gì nữa?”
“Tóm lại ta không hề gian lận. Chừng ấy người đang theo dõi cuộc chơi đều có thể làm chứng cho ta.”
“Ai dám đứng ra nói xem nào.”
Nữ nhân mặc y phục vàng vừa dứt lời, các tiểu thư đứng cạnh đều lặng ngắt như tờ, không ai dám đứng ra.
Nguyên nhân chính là không ai muốn đắc tội Lục Diệc Tiên, bởi trong số các tiểu thư đến dự tiệc Tô gia hôm nay, Lục Diệc Tiên có thân phận cao quý nhất. Thậm chí có người còn không có cơ hội nịnh hót nàng ta, nào dám đắc tội nàng ta?
Nghe một lúc lâu, cuối cùng A Viên cũng hiểu rõ mọi chuyện.
Đại biểu tỷ Tiếu Tử Huyên nhìn thấy nàng, khẽ hỏi nhỏ: “Sao biểu muội lại đến đây?”
“Ta tìm các biểu tỷ để cùng vui đùa.”
A Viên bước tới, kéo nhẹ tay áo nhị biểu tỷ, khẽ an ủi nàng.
Tiếu Tử Tình hơn A Viên hai tuổi, vô cùng yêu quý biểu muội này. Khi ở bên ngoài, Tiếu Tử Tình luôn che chở cho biểu muội. Thấy A Viên đến, Tiếu Tử Tình càng thêm kiên quyết, không thể để người khác bắt nạt luôn cả biểu muội của mình.
Nàng ấy nói: “Tóm lại ta không gian lận, thắng là thắng, thua là thua. Nếu Lục tiểu thư không muốn đưa phần thưởng cho ta thì ta không cần nữa vậy.”
Lục Diệc Tiên là người chơi trò đầu hồ giỏi nhất. Hôm nay nàng ta mời mọi người cùng tham gia, thậm chí còn lấy cây ngọc tiêu yêu thích của mình ra làm phần thưởng cho người thắng cuộc.
Cây ngọc tiêu này tinh xảo vô cùng, khiến các tiểu thư đều ao ước, dần dà có rất nhiều người đến tham gia. Lục Diệc Tiên vốn muốn khoe khoang tài năng, tưởng rằng không ai có thể vượt qua mình để đoạt được ngọc tiêu. Nhưng nào ngờ cuối cùng lại bị một nữ nhi nhà tiểu hộ vượt mặt.
Nàng ta được tổ mẫu tặng cây ngọc tiêu này vào sinh thần năm ngoái. Nàng ta ít khi thổi, vì không nỡ dùng. Làm sao giờ nàng ta có thể cam tâm tặng nó cho người khác? Thế nên nàng ta bèn vu khống Tiếu Tử Tình gian lận.
Nhưng lúc này Tiếu Tử Tình lại vạch trần suy nghĩ của Lục Diệc Tiên khiến nàng ta đỏ mặt vì xấu hổ.
Lục Diệc Tiên tức giận nói: “Ta thiếu gì mấy món đồ chơi tầm thường này, nào cần phải bận tâm đến nó? Tiếu tiểu thư đã dám gian lận, sao lại không dám thừa nhận?”
“Tại sao ta phải thừa nhận điều ta không làm?”
A Viên cũng thấy khó hiểu, đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Chừng ấy người theo dõi cuộc chơi, làm sao có thể gian lận được? Lẽ nào biểu tỷ của ta có phép thần thông, thổi gió bắn tên vào sao?”
Vừa lúc ấy không khí đang tĩnh lặng, tiếng lẩm bẩm của A Viên lọt rõ vào tai mọi người, cộng thêm vẻ mặt ngây thơ của nàng, không ngờ lại có người không nhịn được bật cười thành tiếng.
Mọi người đều biết A Viên nói đúng, có nhiều người theo dõi cuộc chơi như vậy, ai có thể gian lận được kia chứ?