Chương 20

Hắn nói: “Đừng đoán mò nữa, ca ca sẽ trả hết nợ.”

“Phải mất bao lâu?”

“Sao nào?” Tiêu Uẩn ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười như có như không: “Lẽ nào muội muốn giúp ca ca?”

A Viên xấu hổ.

Nàng muốn giúp nhưng lại chẳng có tiền trong tay. Nàng luôn tiêu hết sạch khoản tiền tiêu vặt hàng tháng của mình. Hơn nữa, nhìn vẻ mặt đại ca ca, nàng đoán huynh ấy còn mắc khoản nợ khổng lồ.

“Ai!” A Viên lại thở dài.

Tiêu Uẩn cảm thấy buồn cười, dứt khoát vươn tay, véo nhẹ vào đôi má phúng phính của A Viên.

A Viên cũng không hề né tránh, nếu việc véo má nàng có thể khiến đại ca ca vui vẻ hơn, thì cứ việc véo, nàng cũng lười chấp nhặt cái lễ nghi nam nữ thụ thụ bất thân kia.

“Phải rồi...” Tiêu Uẩn hỏi: “Lần trước muội nói muốn đến Huệ Hương thư viện, việc chuẩn bị thi cử ra sao rồi?”

A Viên không ngờ đại ca ca vẫn còn nhớ đến chuyện này. Nàng ngượng ngùng cười, nói: “Cũng tạm.”

“Tạm là thế nào?”

“Chính là chuẩn bị song song cả hai mặt đấy.”

“Hửm?”

A Viên ngượng ngùng, khó khăn nói: “Hôm nay mẫu thân đưa muội tới đây, ngoài việc dự tiệc, còn có một việc khác là nhờ tế tửu đại nhân tiến cử vào trường.”

Nàng nói: “Nghe nói cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ cũng muốn nhập học Huệ Hương thư viện.”

Tiêu Uẩn hoàn toàn không hiểu.

“Đến cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ còn nói sẽ tìm Cảnh vương để nhờ Cảnh vương sắp xếp, nên muội rất thấp thỏm lo lắng cho việc nhập học ở Huệ Hương thư viện.”

“Muội nghe ai nói thế?”

“Chính tai muội nghe cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ nói...” A Viên sáp lại gần hơn, khẽ thì thầm: “Thẩm ca ca đừng nói ra ngoài nha, lỡ như Cảnh vương điện hạ nghe được thì không hay chút nào.”

Tiêu Uẩn khó nén ý cười: “Sao lại không ổn?”

“Huynh nghĩ xem, nếu người khác biết được chuyện Cảnh vương giúp người gian lận thi cử vì tư tình thì chẳng phải huynh và muội đều sẽ gặp phải vận rủi ư?”

“Có lý!”

Trần Du đứng ở ngoài đình nghe hai người nói chuyện mà cố nén tiếng cười đến đau khổ. Y liếc nhìn các thị vệ đứng cạnh, vội vã xua họ lùi xa thêm chút.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, điện hạ đối đãi với tiểu cô nương Trữ gia đặc biệt như thế thì e rằng ngày sau Trữ gia sẽ được hưởng đại phúc phận.

A Viên uống thêm vài ngụm trà rồi nhớ ra mình đang tìm các biểu tỷ. Tiêu Uẩn sợ nàng lại lạc đường, bèn sai người đưa nàng đến chỗ các biểu tỷ.

A Viên vừa rời đi, ánh mắt Tiêu Uẩn chợt trở nên lạnh lẽo.

“Vào đây!”

Trần Du vội vã bước vào, quỳ gối tâu rằng: “Điện hạ, thuộc hạ thấy Trữ cô nương tới và nghĩ điện hạ yêu thích hài tử này, nên không dám ngăn cản.”

“Ngươi có biết mình đã phạm sai lầm gì không?”

“Thuộc hạ tự ý quyết đoán mà không hỏi ý điện hạ, thuộc hạ nguyện ý chịu mọi hình phạt.”

“Khi về phủ, chịu năm mươi trượng.”

“Rõ.” Trần Du cúi đầu, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Uẩn đứng dậy, bước đến lan can, ánh mắt xuyên qua bức rèm mỏng, nhìn về phía cuối con đường lát đá xanh, A Viên đang ngoan ngoãn đi theo thị nữ của mình.

“Nếu lần sau còn gặp phải tình huống như vậy...”

Trần Du vội vàng tâu rằng: “Thuộc hạ tuyệt đối không dám để Trữ cô nương đến gần nữa.”

“Không, có thể cho lại gần.”

“?”

Trần Du lặng lẽ ngước mắt, thấy điện hạ đang cầm chén trà trong tay, chậm rãi thưởng thức hương trà. Ánh mắt điện hạ nhìn ra ngoài rèm, không rõ là đang nhìn thứ gì.

Trần Du thầm nghĩ, tính tình điện hạ ngày càng khó dò.

Bên này, A Viên được thị nữ dẫn vào hậu hoa viên, lúc này một đám cô nương và các tiểu thư đã tụ tập xung quanh, xì xào chỉ trỏ.

A Viên bước tới, vừa nhìn qua đã thấy hai biểu tỷ của mình đang bị vây quanh ở giữa, vẻ mặt có chút xấu hổ.