A Viên đi phía sau, lặng lẽ gật đầu hùa theo.
Người đời đều biết Cảnh Vương có phong thái xuất chúng, khí phách bất phàm, tướng mạo lạnh lùng như sương thu nhưng lại khiến ai gặp cũng tươi vui như xuân đến. Nếu không bị phế truất thì có lẽ bây giờ Cảnh Vương đã là thái tử với thân phận cao quý nhất Đông Cung rồi.
Đương nhiên A Viên chẳng bận tâm hắn là thái tử hay Cảnh Vương, mà chỉ quan tâm đến gương mặt hắn.
Có điều Cảnh Vương quanh năm sống trong phủ, hiếm khi xuất đầu lộ diện. Chả trách hôm nay hắn ra ngoài phải dẫn theo bao nhiêu thị vệ, nếu không há chẳng phải để đám nữ nhân nhiệt tình này lật tung nóc xa giá của hắn hay sao?
A Viên ngẫm nghĩ, rồi vô thức lấy ra một chiếc bánh ngọt khác từ trong túi. Cô vừa ăn vừa tiếp tục lắng nghe các nữ nhân trò chuyện.
“Tuy Cảnh Vương chưa cập quán nhưng cũng đã đến tuổi chọn thê thϊếp rồi. Các ngươi nói xem nữ nhân nào sẽ là người chiến thắng?”
(Cập quán: Chỉ nam nhân tròn 20 tuổi)
“Theo ta thấy, nữ nhân của danh môn vọng tộc chưa chắc đã chịu gả cho ngài ấy, nữ nhân có xuất thân không cao quý thì muốn gả cho ngài ấy cũng chẳng thể trèo cao.”
Bởi thân phận của Cảnh Vương rõ ràng như thế, thực sự rất khó xử.
“Ta thấy cũng chưa chắc đâu, chỉ cần dựa vào phong độ và tư thái của Cảnh Vương thì thiếu gì nữ nhân muốn gả cho ngài ấy.”
“Ôi, sao ngươi nông cạn thế?”
Nữ nhân kia đỏ mặt, làm điệu bộ nhổ nước miếng vào mặt bạn đồng hành rồi nói: “Dù sao nếu ta được chọn thì ta nhất định sẽ gả cho ngài ấy.”
“Thôi đủ rồi đấy, dù thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng đến lượt ta với ngươi đâu. Huống chi...”
Nữ nhân đồng hành thì thầm: “Ngươi không nghe nói ngài ấy mãi không chịu chọn thê tử vì tiểu thư của Tĩnh Hài Hầu phủ ư?”
“Có khi không lâu nữa, tiểu thư kia sẽ hoàn tục rồi quay lại để làm Cảnh Vương phi đấy.”
Nói đến đây, mấy nữ nhân tiếc nuối thở dài, sau đó chuyển chủ đề trò chuyện.
A Viên cũng nuốt ực miếng bánh ngọt vào bụng.
Chùa Vạn Thọ là ngôi chùa lớn nhất Kinh thành, hương khói nghi ngút quanh năm. Mỗi khi đến lễ hội tắm Phật trong năm, thái hoàng thái hậu đều đến chùa ăn cơm chay và niệm Phật.
Hội chùa hôm nay đông người, nhiều quầy hàng được dựng lên ven đường đến chùa, những người bán hàng đang rao bán hàng.
Lúc trước con đường này chật như nêm cối, Trữ phu nhân chỉ đành xuống xe ngựa để đi bộ. Nhưng chẳng mấy chốc, bà đã phát hiện ra lạc mất nữ nhi.
Bà chỉ có hai nữ nhi.