Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kiều Dưỡng Thái Tử Phi

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tiêu Uẩn trêu chọc nàng một lát, thấy hai má nàng đỏ bừng nên liền khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Thôi ca ca không trêu muội nữa, uống trà đi.”

A Viên vừa leo bậc thang, hơi khát nước. Nàng nhấp một ngụm trà, cảm thấy trà ở chỗ đại ca ca thơm ngon hơn trà ở hoa sảnh rất nhiều phần. Trà hương thoang thoảng, vị ngọt thanh mát, nuốt xuống rồi, dư vị ngọt ngào vẫn vương vấn nơi khoang miệng.

“Đây là loại trà gì?” Ánh mắt A Viên chợt sáng rỡ, khi nàng khẽ cong môi, đôi lúm đồng tiền bé xinh trên má ẩn hiện, trông thật hoạt bát.

“Thích à?”

A Viên gật đầu: “Muội chưa từng được thưởng thức loại trà hảo hạng như thế này.”

Tiêu Uẩn lại châm thêm cho nàng một chung, thản nhiên nói: “Tiểu nha đầu thích thì lát nữa ca ca sẽ tặng muội một hộp.”

A Viên nghe xong lại lắc đầu.

“Hửm? Không phải muội nói thích ư?”

“Mẫu thân dặn dò muội không được tùy tiện nhận đồ của đại ca ca nữa, lần trước đại ca ca đưa muội về phủ mà muội còn chưa kịp tạ ơn đó. Hơn nữa...”

Đôi mày ngài đen láy, thanh tú mềm mại, đẹp tựa rặng núi xa xăm của nàng khẽ nhíu lại trên làn da trắng như ngọc sứ, vẻ mặt hơi cau có ấy lại càng thêm phần ngây thơ đáng yêu.

“Hơn nữa...” A Viên tiếp tục nói: “Đại ca ca vốn không dư dả tiền bạc mà cứ luôn tặng đồ cho muội khiến muội nhận mà lòng không khỏi hổ thẹn.”

Tiêu Uẩn hơi nhướng mày: “Muội còn biết hổ thẹn khi nhận đồ ư?”

A Viên gật đầu.

“Đừng lo lắng...” Tiêu Uẩn nhấp một ngụm trà, hiện vẻ mặt ôn hòa, thản nhiên nói: “Tuy ca ca túng thiếu, nhưng chút trà này vẫn đủ sức tặng cho muội chứ.”

Trần Du đứng ở bên ngoài lẩm thầm nghĩ: Chẳng ngờ điện hạ lại rộng rãi với tiểu cô nương Trữ gia như thế, thật hiếm thấy. Chưa nói đến những thứ khác, riêng trà hôm nay cũng là Long Tỉnh hồ Hổ Bào đầu xuân quý hiếm, tổng cộng chỉ có vài lạng. Người khác muốn thưởng một chung còn chẳng dễ, vậy mà điện hạ nhà Y lại nói tặng là tặng, còn là tặng cả hộp.

Trần Du lặng lẽ đưa mắt đánh giá tiểu cô nương, thấy cô bé dung mạo châu tròn ngọc sáng, đôi mắt đen láy trong veo. Nàng búi tóc hai bên, vài lọn tóc mái rơi rủ trên gò má, trông nàng vừa tinh nghịch vừa hoạt bát.

Quả là một tiểu cô nương khiến người ta yêu thích.

Bên kia, A Viên chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Thẩm ca ca vẫn chưa nói rõ nguyên do tới đây.”

“Ta...”

Tiêu Uẩn khép quạt lại, uể oải ngả lưng ra ghế, gió từ bức rèm thổi vào, vạt áo bào của hắn khẽ tung bay, hắn chậm rãi dùng tay đè xuống.

Giọng điệu cũng không chút vội vã: “Tới đây viết văn kiếm chút thù lao.”

“Cho ai?” A Viên hỏi, sau đó nàng chợt nhớ ra đây là phủ đệ của tế tửu Quốc Tử Giám, chắc hẳn đại ca ca đến viết văn cho các học tử Quốc Tử Giám. Thế là nàng khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Viết văn kiếm được nhiều tiền không?”

Tiêu Uẩn ngước mắt lên.

Vầng trán hắn cao rộng, đôi mày kiếm sắc bén, khi không cười mang vẻ uy nghiêm, nhưng khi khóe mắt khẽ cong lên, hàng mày cũng trở nên nhu hòa hơn.

“Sao muội lại hỏi điều này?”

A Viên nghiêm nghị nói: “Chẳng phải Thẩm ca ca mang rất nhiều nợ nần ư, không biết đến bao giờ mới có thể thanh toán hết đây.”

Tiêu Uẩn cười: “Đây là việc của ca ca, sao muội lại tỏ vẻ bi ai oán giận như vậy?”

“Ai chà!” A Viên thở dài.

Đôi mắt nàng to tròn ươn ướt tựa mắt nai, chiếc mũi nhỏ nhắn thanh tú, hai gò má trắng nõn phúng phính.

Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn qua, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa lo lắng, hồn nhiên thanh khiết, không chút vẩn đυ.c.

Trong lòng Tiêu Uẩn khẽ động, không kìm được đưa tay xoa đầu nàng.
« Chương TrướcChương Tiếp »