Chương 18

Nàng nghiêng mặt để lộ đôi má tròn trịa, miệng hơi hé mở giống như một bé thỏ xinh xắn đáng yêu.

Trên tay nàng còn có một chiếc quạt tròn.

Nàng nhỏ người, chiếc quạt cũng nhỏ. Nhưng nàng lại bắt chước các nữ nhân trưởng thành, đặt ngón tay xếp thành hình hoa lan rồi cầm quạt.

Tiêu Uẩn ngạc nhiên rồi cười vẫy tay: "Tiểu nha đầu lại đây nào."

A Viên khẽ sửng sốt.

Lúc này, đại ca ca đang an tọa trong lương đình, vận áo cẩm bào màu xanh nhạt, tay áo phiêu dật khẽ tung bay trong gió.

Phía sau chàng là cây cối xanh tươi, tôn lên bóng hình tiêu sái của chàng, tựa như tiên nhân hạ phàm từ chốn bồng lai tiên cảnh.

A Viên ngẩn ngơ, thoáng chốc ngỡ mình lạc vào cảnh mộng.

Nàng khẽ chớp mi vài lần, cho đến khi đại ca ca khẽ phất tay gọi, nàng mới giật mình hoàn thần.

A Viên đứng dậy, thong thả bước tới.

“Sao Thẩm ca ca lại ở đây?”

Đôi mắt tròn xoe ngập tràn hiếu kỳ đảo nhìn tứ phía. Kiến trúc lương đình này vô cùng tinh xảo, bốn bề rủ bức rèm lụa mỏng. Kẻ ngoại nhân khó lòng nhìn thấu, song người bên trong lại có thể bao quát cảnh vật bên ngoài.

Lúc này trong đình chỉ có đại ca ca và một nam tử lạ. Đầu tiên A Viên cúi chào đại ca ca, nàng vừa định hành lễ với nam tử kia thì Y đã lặng lẽ lui ra.

“Sao muội lại ở đây?” Tiêu Uẩn hỏi nàng.

“Muội theo mẫu thân đến dự tiệc. Cữu mẫu của muội là biểu muội của Tô phu nhân.” A Viên đáp.

Tiêu Uẩn gật đầu: “Sao muội lại đi đến chỗ này?”

“Muội lạc đường, muội vốn muốn đi ra đình viện tìm các biểu tỷ vui đùa.”

Thấy nàng vừa leo chừng mấy chục bậc đá đã thở dốc, trán thấm đẫm mồ hôi và vài sợi tóc mái bết dính trên gò má hồng, Tiêu Uẩn bèn khẽ ra hiệu nàng an tọa.

“Thế nên muội trèo lêи đỉиɦ này để xem các biểu tỷ của muội đang ở phương hướng nào ư?”

“Ừm.” A Viên gật đầu.

Tiêu Uẩn châm một chung trà đặt trước mặt nàng, sau đó từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn gấm, nói: “Lau mồ hôi đi.”

A Viên không nhận chiếc khăn mà ánh mắt tròn xoe chăm chú nhìn người đưa khăn.

“Ồ...” Tiêu Uẩn thu tay về, khẽ híp mắt, giả bộ nghiêm nghị nói: “Ta quên mất, tiểu nha đầu nay đã thành đại cô nương, nam nữ hữu biệt, không thể tùy tiện thân cận mà.”

“...”

Rõ ràng chàng đang đùa giỡn với nàng.

A Viên khẽ hừ một tiếng đầy hờn dỗi, sau đó khẽ thò tay vào túi áo, cẩn trọng lấy ra một chiếc khăn tay thêu ngũ sắc để lau mồ hôi.

Chốc lát sau, Tiêu Uẩn hỏi: “Đó là cái gì?”

“Gì cơ?”

Lau mồ hôi xong, A Viên theo ánh mắt chàng nhìn xuống, nàng thấy hình thêu trên chiếc khăn tay của mình. Nàng không khỏi ngẩn người.

Nàng khẽ mím môi, điềm nhiên gấp gọn chiếc khăn, nhét vào trong túi áo.

Tiêu Uẩn không khỏi bật cười, nói: “Ta nhìn thấy một con bướm.”

“...”

A Viên gật đầu, khẽ giải thích: “Là một con bướm vừa thoát kén ấy mà.”

“Ừ...” Tiêu Uẩn thản nhiên gật đầu, một tay khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp, thong thả nói: “Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một con bướm mập mạp đến thế.”

“...”

Hai má của A Viên lập tức đỏ ửng.

Nàng nữ công vụng về, lại càng không khéo vẽ hoa. Lúc đầu nàng muốn vẽ một con chim nhưng sau đó vô tình thêm vào đôi cánh, Bảo Âm nói bỏ đi thì phí lắm, nên nàng dứt khoát thêu thành một con bướm. Kết quả là thân hình con bướm lại hơi mập mạp.

Nàng dùng chiếc khăn tay này đã lâu nên cũng không mấy để ý. Nhưng hôm nay lại bị đại ca ca nhìn thấy...

Chẳng hiểu vì lẽ gì, lần đầu tiên nàng cảm thấy ngượng ngùng vì nữ công vụng về.

“Sau này sẽ tốt hơn.”

A Viên nói lí nhí tựa tiếng ve kêu, chẳng rõ nàng đang đề cập đến nữ công, hay là chuyện gì khác.