Chương 17

Trữ Văn Diệu nói: "Nếu thi đỗ thì vào Huệ Hương thư viện, không đỗ thì đến học ở thư viện khác, dù sao Kinh thành cũng không chỉ có một thư viện nữ sinh duy nhất."

Trữ phu nhân lườm trượng phu một cái.

Trượng phu của bà hiền lành thật thà, cả đời làm quan mà chỉ lăn lộn được chức ngũ phẩm. Cũng không phải không tốt, năm xưa bà ‘chấm’ tính thật thà của ông mới sẵn lòng gả cho ông, quả thực sau khi thành thân ông cũng luôn đặt bà lên hàng đầu trong mọi việc, tôn trọng bà và cũng không nạp thϊếp hay rượu chè be bét.

Vợ chồng bà có hai nữ nhi, cuộc sống của họ khá hòa thuận.

Nhưng các nữ nhi đã lớn, chuyện gì bà cũng phải lo liệu thật cẩn thận. Ai lại không mong sau này hài tử của mình sẽ có tiền đồ sáng lạn và một mái ấm bình yên?

Bà ngẫm nghĩ một ngày rồi quyết định có thể nhờ vả mối quan hệ với tế tửu của Quốc Tử Giám - Tô Vân Bình.

Thê tử của đệ đệ của bà là biểu muội của thê tử của Tô Vân Bình. Dây mơ rễ má như vậy thì cũng tính là họ hàng thân thích chứ.

"Không cần chàng mở lời." Trữ phu nhân nói: "Vừa hay hai hôm nữa là lễ đầy 100 ngày của tiểu nhi tử Tô Gia, lúc đó thϊếp dẫn A Viên đến ăn tiệc, đệ muội của thϊếp cũng sẽ đi cùng. Khi ấy thϊếp sẽ nói chuyện này với đệ muội rồi nhờ nàng ấy nói với Tô phu nhân. Hai biểu tỷ muội họ dễ nói chuyện hơn mà."

"Mối quan hệ họ hàng này của nàng kéo xa quá, sau này lại nợ ân huệ của người ta."

"Nàng dâu nhà thϊếp thì đắn đo chuyện ân huệ gì." Trữ phu nhân đấm trượng phu.

"Ai ôi, được được, tùy phu nhân quyết định chuyện này là được chứ gì."

Mồng hai tháng ba, tiệc đầy 100 ngày của tiểu nhi tử của tế tửu Quốc Tử Giám Tô Vân Bình.

Tô Vân Bình có mối quan hệ tốt trong triều đình nên tiệc hôm nay có rất nhiều người đến dự.

A Viên cùng mẫu thân và cữu mẫu đến dự tiệc. Lúc họ tới nơi, Tô Gia đã đông như trẩy hội.

Tô phu nhân bận tiếp đãi nữ quyến các nhà nên tạm thời chưa có thời gian rảnh để nói chuyện với cữu mẫu của A Viên. A Viên ngồi buồn chán trong hoa sảnh nên muốn ra ngoài đi dạo.

Chủ yếu vì các phu nhân trong hoa sảnh đều muốn véo má nàng, ai ai cũng bước tới véo nàng một cái khiến nàng rất xấu hổ.

Uống xong hai tách trà, nàng thì thầm hỏi: "Mẫu thân, con ra sân tìm các biểu tỷ để chơi được không?"

Các cô nương lớn hơn một chút đều đã kết bạn đi dạo sân rồi. Hai biểu tỷ của nàng lớn hơn nàng hai- ba tuổi, sau khi chào các trưởng bối, họ đã vui vẻ ra ngoài ngắm hoa.

Nàng cũng muốn đi.

Trữ phu nhân biết nữ nhi của bà không thể ngồi yên nên ngẫm nghĩ rồi nói: "Thế con đi tìm các biểu tỷ của con, phải ngoan ngoãn không được đi lại lung tung nhé."

"Dạ."

A Viên gật đầu, cúi người chào rồi ra khỏi hoa sảnh.

Nhưng sân của Tô Gia quá lớn, nàng đi miết rồi lạc đường, càng đi càng lạc tới nơi hẻo lánh.

Một lúc sau, nàng dừng lại và nhìn thấy một cái đình ở phía bên kia hòn non bộ, nàng muốn trèo lên nhìn xem biểu tỷ của mình đang ở hướng nào.

Hôm nay A Viên mặc váy dài, nàng xách váy rồi hì hục trèo lên hòn non bộ.

Cuối cùng cũng lên đến nơi, nàng ngồi phịch mông xuống đất, thở hổn hển nghỉ ngơi.

Nàng nhìn về phía đình rồi sửng sốt.

Tiêu Uẩn đang uống trà, bên cạnh hắn có người thì thầm điều gì đó, khi nhìn thấy bóng dáng A Viên xuất hiện, người đó dừng nói.

Tiêu Uẩn như nhận ra điều gì đó, ngoảnh đầu lại.

Trong ánh sáng mùa xuân, tiểu cô nương mặc váy hồng ngồi trên bậc thềm, đằng sau có những bông hoa hồng nhỏ xíu đủ màu sắc.