Chương 16

Tiêu Uẩn trịnh trọng nói: "Họ là người canh giữ ca ca đấy."

"Sao lại phải canh giữ ca ca?" A Viên vô thức nói nhỏ.

"Vì... ca ca nợ ít tiền."

Thuộc hạ ở cửa: "..."

A Viên lập tức vỡ lẽ rồi mở to hai mắt: "Sợ ca ca chạy à?"

Tiêu Uẩn gật đầu.

Thuộc hạ ở cửa: "..."

A Viên đau lòng muốn chết, vất vả lắm đại ca ca mới kiếm được chút tiền, chưa kịp trả nợ mà đã dốc cạn túi mua điểm tâm dỗ dành nàng.

Đau lòng xong, cả trái tim nàng lại chua xót và cảm động.

Đại ca ca tốt như vậy mà mệnh lại không tốt, quả thực đáng thương!

"Thế thì muội càng không thể ăn!" A Viên nói: "Ăn những thứ này lòng muội sẽ khó chịu."

"Tiểu nha đầu không ăn thì lòng ca ca lại khó chịu." Tiêu Uẩn dùng đũa bạc gắp một miếng bánh pha lê đặt vào bát A Viên, chậm rãi nói: "Ca ca đã trả tiền rồi, không ăn lãng phí biết bao."

Nghe thế, A Viên vừa giận vừa cuống: "Sao huynh ngốc thế nhỉ!"

Tiêu Uẩn ngẩn người.

Ngay cả thuộc hạ ở cửa cũng sợ đến mức tái mặt.

A Viên không hề hay biết điều gì, nói tiếp: "Huynh tiêu tiền như lá mít thế này thì sau này làm thế nào để trả nợ?"

Nàng cứ ngỡ sau đoạn ‘thổ lộ tâm tình’ ban nãy, quan hệ giữa hai người đã thân thiết. Thế là nàng buột miệng thốt ra câu đó.

Nàng thật lòng khuyên lơn: "Ca ca cũng không còn nhỏ tuổi nữa, nói gì cũng phải dành dụm ít tiền để sau còn lấy vợ chứ."

Nói xong, mặt A Viên đỏ lựng.

Một cô nương như nàng vốn không nên đề cập đến chuyện này nhưng thấy đại ca ca không có chừng mực gì về ngày tháng sau này nên nàng cầm lòng chẳng đặng mà khuyên đôi lời.

Nào ngờ...

Đầu tiên Tiêu Uẩn hơi ngẩn người, sau đó lại bật cười to.

-

A Viên ăn rất nhiều điểm tâm ngon nhưng tâm trạng lại không tốt. Nàng gói ghém số bánh ngọt còn lại vào túi rồi mang về nhà.

Về đến nhà, Trữ phu nhân hỏi: "Sao bây giờ con mới về?"

Thấy A Viên và Bảo Âm ôm đồ gì đó trong lòng, bà lại hỏi: "Mua những gì thế con?"

"Mẫu thân." A Viên buồn bực không vui, đặt đồ lên bàn: "Con không mua mấy thứ này, đều là đồ đại ca ca tặng con."

"Đại ca ca nào?"

"Là đại ca ca của Thẩm Gia đã đưa con về khi con bị thương lần trước đó."

Trữ phu nhân khó hiểu hỏi: "Sao ngài ấy lại tặng đồ ăn cho con?"

"Con gặp đại ca ca ở thư viện, huynh ấy va phải mũi con khiến con bị đau nên mua nhiều đồ ăn để xin lỗi con."

Trữ phu nhân im lặng một lát, không hiểu va vào mũi người khác khiến người ta bị đau thì phải nhận lỗi là loại đạo lý gì. Nhưng nghe lời trượng phu của bà nói hôm ấy thì chắc Thẩm công tử là một người lương thiện.

Bà hỏi: "Vậy sao con lại không vui?"

Tiếp theo, A Viên kể lại cảnh đời của đại ca ca cho mẫu thân nghe nhưng giấu nhẹm chuyện đại ca ca bị đòi nợ.

Nghe xong, Trữ phu nhân thở dài: "Thật là một hài tử đáng thương."

Bà nói: "Thẩm công tử là người tốt, nếu con gặp lại ngài ấy thì phải cảm ơn người ta đấy."

A Viên gật đầu.

Nghĩ đến chuyện khác, nàng lại nói: "Mẫu thân ơi, con đã gặp cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ đấy, họ cũng muốn vào học ở Huệ Hương thư viện."

"Ừm." Trữ phu nhân nếm thử điểm tâm, lơ đãng đáp.

"Nhưng họ nói muốn tìm Cảnh vương để giúp họ vào thư viện."

Động tác của Trữ phu nhân khựng lại, sau đó bà ra hiệu cho nha hoàn trong phòng ra ngoài rồi mới hỏi kỹ: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Đến tối khi sắp sửa đi ngủ, vợ chồng Trữ Gia đã nói về chuyện này.

"Hay chúng ta cũng đến nhờ tế tửu của Quốc Tử Giám để nhờ cậy?" Trữ phu nhân nói.

"Nhà chúng ta chẳng phải họ hàng chân chính gì của Tô Gia, sao có thể không biết ngượng mà mở miệng nói chuyện này?"