Chương 14

Bảo Âm câm nín.

Đây chính là ưu điểm của tiểu thư nhà nàng ấy, tích cực lạc quan, dù trời sập cũng có thể ngủ ngon lành, chẳng bận tâm gì đôi câu vài lời của kẻ khác. Bảo tiểu thư ngốc, nhưng đôi khi nàng rất sáng suốt. Nói tiểu thư thông minh thì cũng không phải, lần nào khảo thí nàng cũng đội sổ, học hành mãi không tiến bộ.

“Ai ôi...” A Viên bỗng dừng bước.

“Sao vậy?” A Viên hỏi.

“Vừa nãy ta quên không lấy bản viết phóng ở thư phòng rồi.”

“Chẳng phải đã lấy rồi ư?” Bảo Âm khẽ vỗ túi, nói: “Nô tỳ cất rồi.”

“Còn thiếu một bản, của Liễu đại gia.”

Nói xong, hai người quay lại, đi bộ một khắc là đến thư viện.

A Viên lau vụn hạt dưa trên tay, xách váy chạy vào cửa rồi bất ngờ va vào một l*иg ngực rắn chắc.

Cánh tay của nàng bị người nào đó nắm giữ. Khi ngước mắt lên, nàng không khỏi choáng váng.

Người ấy phong lưu anh tuấn và sáng chói, đôi mắt phượng dài hẹp của chàng đong đầy ý cười.

“Tiểu nha đầu chạy đi đâu thế?”

A Viên sửng sốt giây lát rồi lập tức cảm nhận được cơn đau ở sống mũi, hốc mắt nàng cũng hơi cay.

Nàng đau đớn xoa mũi, không biết l*иg ngực người này làm bằng gì mà cứng đến thế.

“Hỏi muội đấy...” Tiêu Uẩn không thể tin được, hỏi: “Sao lại khóc nữa?”

Hai mắt A Viên ngân ngấn nước, ấm ức không chịu được, nàng vội lùi về sau một bước: “Thẩm ca ca đυ.ng đau muội rồi.”

Tiêu Uẩn sửng sốt, khóe mắt chậm rãi hiện lên một nụ cười: “Tiểu nha đầu đổ oan cho ca ca rồi, rõ ràng chính muội va vào ngực ca ca mà.”

A Viên dẩu môi, không sao phản bác được. Nhưng quả thực mũi nàng bị đau nên rất khó chịu.

Nghĩ vậy, nước mắt trong hốc mắt nàng ngày càng nhiều, sắp sửa tràn bờ đê!

Tiêu Uẩn bất đắc dĩ lắc đầu: “Được, là lỗi của ca ca, chính ca ca va phải muội, ca ca xin lỗi, được không nào?”

Miệng chàng nói vậy nhưng trong mắt lại không mảy may có vẻ áy náy, ngược lại còn giống dáng trưởng bối dỗ dành trẻ con.

A Viên càng buồn hơn.

Nàng đã là đại cô nương mười một tuổi rồi, chàng dỗ nàng như vậy là có ý gì? Xem nàng là đứa bé ư?

A Viên quay mặt đi, không buồn đoái hoài đến chàng.

“Ôi...” Tiêu Uẩn nhướng mày: “Hài tử này.”

“Huynh mới là hài tử.” A Viên miệng hùm gan sứa phản bác.

“Phải phải, ca ca là hài tử.” Tiêu Uẩn cúi đầu, nhìn chăm chú vào đôi mắt to ướŧ áŧ của nàng, cố gắng nhịn cười: “Đừng khóc, ca ca mua kẹo cho muội ăn nha.”

“...”

Chàng nắm bắt chính xác điểm yếu của A Viên.

Mọi ngày phụ thân của nàng cũng dỗ nàng bằng cách này.

A Viên nghi hoặc nhìn Tiêu Uẩn, trầm ngâm suy tư, lẽ nào chứng háu ăn của nàng hiển lộ rõ ràng đến vậy? Cớ sao ai ai cũng muốn dùng bánh kẹo để dỗ dành nàng?

Mới ban nãy, tiểu cô nương còn mang khuôn mặt hoa lê đẫm mưa, cố nén lệ tủi hờn, mà giờ phút này đây, những giọt nước mắt đã tan biến khỏi đáy mắt.

Thật là kỳ lạ và thú vị!

Tiêu Uẩn khẽ cong môi.

"Muội đến thư viện làm chi?" Chàng hỏi.

"Hồi nãy muội đến đây mua vài bản viết phóng, nhưng lại để quên bản của Liễu đại gia nên quay lại lấy."

Tiêu Uẩn chắp tay sau lưng, liếc nhìn túi quà vặt đầy ắp của nàng, đoạn hỏi: "Muội thích viết chữ ư?"

A Viên lắc đầu.

"Không thích sao còn đi mua bản viết phóng?"

"Muội phải đi học, vài ngày nữa phải khảo thí ở Huệ Hương thư viện rồi. Mẫu thân của muội nói muội chỉ có ưu điểm ở chữ viết nên bảo muội thi thư pháp."

Tiêu Uẩn khẽ gật đầu, thấy nàng búi hai búi tóc, trên đầu còn cài hai đóa hoa trân châu đang đung đưa, trông thật đáng yêu.