Với mối quan hệ đó, cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ muốn vào học ở Huệ Hương thư viện, chỉ cần nhờ mối quan hệ của Cảnh vương, đây chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Chiếc cằm nhỏ xinh đẹp của Lục Diệc Tiên vênh lên, cố gắng hết sức che giấu sự kiêu ngạo của mình.
“Các ngươi đừng nói xằng, đích tỷ của ta và Cảnh vương không qua lại nhiều năm, sao có thể có được vinh dự như vậy?”
Hai tiểu cô nương còn lại ngưỡng mộ cười, nhưng đều giữ kín như bưng chuyện này.
A Viên đứng bên này nghe rõ mồn một, nên không khỏi u sầu.
Ngay cả quý nữ thế gia còn phải đi cửa sau mới vào được Huệ Hương thư viện, thì chẳng phải một nữ nhi của quan ngũ phẩm nhỏ như cô khó càng thêm khó ư?
Sớm biết vậy, cô đã khuyên mẫu thân đừng quyên quá nhiều tiền hương hỏa. Dù sao nhà cô cũng thuộc dạng nghèo, ngày thường luôn phải tiết kiệm tiền mua y phục và đồ ăn.
Bảo Âm ở bên cạnh cũng nghe thấy, khẽ thở dài.
Không biết nha hoàn nào của ba tiểu cô nương kia thính tai nghe được, lập tức hét lên: “Ai ở bên đấy?”
Bảo Âm hoang mang. Tuy không cố tình nghe lén, nhưng nghe chuyện của người khác cũng không tốt đẹp gì. Mấy quý nữ thế gia này còn rất ngang ngược, không thể đắc tội được.
Quả nhiên có hai nha hoàn bước ra.
Bảo Âm vội kéo A Viên đứng thẳng dậy.
Lục Diệc Tiên cũng đi ra theo. Mới tí tuổi đầu mà nàng ta đã rất có khí thế. Nàng ta bắt chước mẫu thân của mình, chỉ đưa mắt ra hiệu, nha hoàn bèn lập tức hỏi.
“Các ngươi là ai, có nghe thấy những lời ban nãy không?”
Dù sao đó cũng là những lời riêng tư, nếu truyền ra ngoài rằng cô nương của Tĩnh Hài Hầu phủ đi cửa sau để vào Huệ Hương thư viện thì không thiếu người chỉ trích.
A Viên vô cùng căng thẳng, đôi mắt to của cô mờ mịt.
“Hỏi ngươi đấy.” Nha hoàn liếc xéo: “Có nghe thấy tiểu thư nhà ta nói chuyện không?”
“Tiểu thư nhà ta mới đi ngang qua...” Bảo Âm muốn đáp lời nhưng bị nha hoàn kia liếc xéo.
Nha hoàn của nhà quyền quý cũng rất sắc bén, chỉ một cái liếc xéo cũng khiến Bảo Âm không dám mở miệng tiếp.
Lúc này, tỷ muội của Lục Diệc Tiên lên tiếng: “Ta nghĩ chắc nàng ấy mới đến và không nghe thấy đâu.”
Nha hoàn kia lại hỏi: “Các người tới đây làm gì?”
“Đến mua quà vặt.”
Nghe vậy, nha hoàn kia mới yên tâm đôi chút, sau đó quét mắt nhìn y phục của A Viên, xem thường nói: “Mua xong rồi thì mau rời đi kẻo quấy nhiễu tiểu thư nhà ta.”
“Được.” Bảo Âm gật đầu rồi nói với A Viên: “Chúng ta đi thôi tiểu thư.”
Bảo Âm kéo A Viên đi, nhưng mới đi được vài bước đã nghe thấy người phía sau bàn tán.
“Sao ban nãy ngươi lại nói đỡ cho một nha đầu nghèo kiết hủ lậu thế, quen nàng ấy à?” Lục Diệc Tiên hỏi tỷ muội.
“Ta không biết nàng ấy, nhưng tên tuổi của tỷ tỷ nàng ấy thì vang dội đấy.”
“Tỷ tỷ của nàng ấy là ai?”
“Khuê mật của muội muội Nhan Tịnh Nhi của Cố thừa tướng.”
Lục Diệc Tiên im lặng một hồi rồi lại nghe tỷ muội của mình nói: “Phụ thân của nàng ấy là viên ngoại lang bộ Hộ, nghe nói nàng ấy cũng muốn đến học ở Huệ Hương thư viện.”
Nghe vậy, Lục Diệc Tiên ngoảnh đầu nhìn A Viên, nói mỉa: “Một nữ nhi của quan vô danh tiểu tốt lại còn béo đần như thế thì sao xứng vào học ở Huệ Hương thư viện.”
Sau khi bước ra xa, Bảo Âm hít sâu một hơi, nghiêng đầu nhìn thì thấy A Viên đang lấy một nắm hạt dưa từ trong túi ra.
Bảo Âm bất đắc dĩ: “Tiểu thư không nghe thấy lời đám người kia vừa nói sao?”
“Nói gì cơ?”
“Nói...” Bảo Âm mấp máy môi, khuyên: “Tiểu thư vẫn nên bớt ăn đôi chút đi.”
A Viên mím môi, do dự một lát rồi quyết định tiếp tục cắn hạt dưa.
“Người ta nói kệ người ta, ta ăn kệ ta, dù sao ta cũng không đần.”
“...”