Chương 11

Lập tức A Viên xìu mặt, lật người.

“Sao tiểu thư vẫn chưa ngủ?”

Đúng lúc Bảo Âm bước vào thêm dầu đèn và hỏi.

A Viên nhíu mày, ngập ngừng một lát rồi bò dậy, nói: “Bảo Âm tỷ tỷ, nhìn ta giống một đứa trẻ à?”

Bảo Âm hơi sửng sốt rồi cười nói: “Tiểu thư rõ ràng vẫn là một đứa trẻ.”

“...”

A Viên lại nằm xuống, tiếp tục tiu nghỉu nhìn đầu giường, lẩm bẩm: “Nhưng ta đã mười một tuổi, tính cả tuổi mụ cũng mười hai rồi.”

“Tiểu thư đừng lo lắng.” Bảo Âm an ủi: “Phu nhân đã nói, một số tiểu cô nương sẽ hơi chậm lớn. Bây giờ tiểu thư hơi mập nên nhìn không ra tuổi tác nhưng hai năm nữa sẽ là một tiểu mỹ nhân.”

“Ồ.”

Chậm rãi A Viên vén chăn lên che mình.

Bảo Âm đành phải đi tới thuyết phục: “Sao tiểu thư lại trùm đầu khi ngủ? Ngủ như vậy không tốt cho sức khỏe đâu.”

Vội vàng A Viên xoay người, cuộn chăn lại quấn mình như một con nhộng tằm, giọng nói ngàn ngạt truyền ra từ trong chăn.

“Ta thích thế này, ngủ thế này thoải mái.”

“Nhưng ngủ như vậy sẽ không cao lên được đâu.”

“Thật ư?” A Viên ló mặt ra.

Bảo Âm gật đầu: “Chẳng phải tiểu thư muốn lớn nhanh sao?”

Không biết động trúng tử huyệt nào của A Viên, nàng bỗng khựng người, ánh mắt lảng tránh, nàng phản bác: “Ta nói muốn mau lớn lúc nào?”

Bảo Âm cũng không vạch trần A Viên. Tiểu cô nương ở độ tuổi này rất yêu cái đẹp, ngày thường các tiểu cô nương lại đọc nhiều thoại bản nên khó tránh khỏi việc đâm chồi nảy mầm những suy nghĩ khác.

Bảo Âm nói: “Tóm lại, từ bây giờ tiểu thư phải thay đổi thói quen. Thứ nhất sẽ có lợi cho việc phát triển chiều cao, thứ hai nếu còn ngủ như vậy thì khi gả vào nhà chồng sẽ bị cười chê đấy.”

“Bảo Âm tỷ tỷ.” A Viên thẹn thùng quá đỗi: “Đang yên đang lành sao lại nhắc đến chuyện gả chồng.”

Chậm rãi nàng buông chăn ra, nói: “Ta không muốn lớn nhanh vậy đâu, cũng không muốn gả đi, sau này Bảo Âm tỷ tỷ đừng nói những lời như vậy nữa nha.”

“Được được được, nô tì sai rồi.”

Bảo Âm buồn cười nói.

Sau khi Bảo Âm đi ra ngoài, A Viên quay người quay mặt vào tường.

Đúng rồi, đại ca ca nói huynh ấy họ Thẩm, tên chỉ có một chữ là Mộc?

Thẩm Mộc, Tế Vũ Mộc Mộc Độ Xuân Hoa.

Cái tên này đẹp quá!

-

Cảnh vương phủ.

Tiêu Uẩn về phòng thay y phục, thuộc hạ Trần Du theo vào bẩm báo: “Điện hạ, thuộc hạ đã nói với Trữ phu nhân theo phân phó của người...”

Đột nhiên, một chiếc áo choàng màu xanh nhạt được ném tới, Trần Du vô thức bắt lấy.

“Ngửi thử đi.” Tiêu Uẩn đi đến bồn rửa tay, lạnh lùng nói.

Trần Du không hiểu ra sao, cúi đầu hít hít, vẻ mặt mù mờ.

“Ngươi không ngửi thấy mùi gì sao?” Tiêu Uẩn ngước mắt lên, giọng điệu sắc bén: “Đến một tiểu nha đầu cũng ngửi thấy mùi mà các ngươi lại...”

Trần Du vội vàng quỳ xuống nói: “Điện hạ thứ tội, chuyện này là sơ suất của thuộc hạ.”

“Sơ suất gì?” Tiêu Uẩn đi tới: “Một tiểu nha đầu đã có khứu giác nhạy bén như vậy, nếu hôm nay gặp phải kẻ khác thì khó tránh sinh nghi.”

Trần Du cúi gục đầu.

“Đã xử lý xong xuôi chuyện đấy chưa?” Lát sau, Tiêu Uẩn hỏi.

“Đã xử lý thỏa đáng, ngay cả một giọt máu cũng không lưu lại.”

Tiêu Uẩn gật đầu, chắp tay sau lưng sải bước đi ra ngoài.

“Đốt y phục đi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa.”

A Viên dưỡng thương nửa tháng mới khỏi. Nửa tháng sau, nàng sửa soạn hành trang, chuẩn bị xuất môn.

Chẳng bao lâu nữa là đến kỳ tuyển sinh của Huệ Hương thư viện, tất cả học tử sẽ tham gia thi cử.

Ngoài văn chương, kỳ thi còn khảo hạch tài nghệ.

A Viên được tỷ tỷ dạy văn chương. Tỷ tỷ nàng là nữ học sinh Quốc Tử Giám, thế nên phần thi văn chương đối với nàng mà nói không thành vấn đề.