Chương 10

Tiêu Uẩn bước nhanh, chẳng mấy chốc đã cõng người trên lưng đến cuối ngõ Lê Hoa rồi rẽ vào đường Nam Thanh.

Ngôi nhà đầu tiên bên trái đường Nam Thanh là phủ A Viên. Đúng lúc này gặp Trữ đại nhân mới đi làm về.

“Phụ thân.” A Viên gọi.

Trữ Văn Diệu quay đầu lại, giật thót khi nhìn thấy một nam nhân cao lớn đang cõng nữ nhi của ông trên lưng.

“A Viên, đây là...” Ông mơ hồ một lát, hỏi: “Chuyện gì vậy con?”

Tiêu Uẩn bước tới, đặt cô xuống, hành lễ của vãn bối rồi nói: “Trữ cô nương bất cẩn đi lạc ở hội chùa, chân muội ấy cũng bị thương. Đúng lúc vãn bối đi ngang qua nên bèn đưa muội ấy về.”

“A...” Trữ Văn Diệu tỉnh táo lại, không quan tâm có hợp lễ nghi không, vô thức hành lễ đáp lại: “Đa tạ công tử!”

Ông nhanh chóng đón nữ nhi về phía mình, kiểm tra vết thương ở chân cô rồi nói: “Không biết quý danh và địa chỉ nhà công tử ở đâu, Trữ mỗ nhất định sẽ đến phủ cảm tạ.”

“Không cần, chỉ là chuyện cỏn con thôi mà.”

Dù sao Trữ Văn Diệu cũng làm quan đã nhiều năm, một số chuyện phải quan sát sắc mặt người khác. Thấy trang phục và phụ kiện của vị công tử này thuộc loại không phú cũng quý, người ta không muốn tiết lộ danh tính cũng là điều dễ hiểu.

Trữ Văn Diệu bèn chắp tay nói: “Đa tạ công tử, nếu sau này công tử cần gì, Trữ mỗ nhất định sẽ cố gắng hết sức để báo đáp ngài.”

Tiêu Uẩn gật đầu, đang định rời đi thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo gọi mình.

“Đại ca ca?”

“Tiểu cô nương còn có chuyện gì à?” Tiêu Uẩn ngoảnh đầu hỏi.

“Đại ca ca là ân nhân của A Viên, A Viên muốn biết tên của huynh.”

Tiêu Uẩn im lặng một lát rồi cười nói: “Ta họ Thẩm, tên chỉ có một chữ là Mộc.”

A Viên cười ngọt ngào, vẫy tay với hắn: “Tạm biệt Thẩm ca ca.”

Tiêu Uẩn cong môi, quay người rời đi.

Không lâu sau, Trữ phu nhân vội vã quay lại và thở phào nhẹ nhõm khi thấy nữ nhi đứng trước mặt mình vẫn còn nguyên vẹn.

Vết thương của A Viên không nghiêm trọng, chỉ là một vết cắt nông. Nhưng vì trẹo chân nên đại phu nói cô phải nghỉ ngơi nửa tháng.

Đến đêm, sau khi chăm sóc nữ nhi đi ngủ, vợ chồng Trữ Gia về phòng trò chuyện.

“Ta luôn cảm thấy đã gặp người đấy ở đâu đó nhưng nhớ hoài không ra.” Trữ Văn Diệu nói.

“Quý nhân trong Kinh thành nhiều vô số kể, người họ Thẩm cũng không thiếu, nếu hắn đã từng gặp cũng chẳng có gì là lạ.” Trữ phu nhân nói.

Trữ Văn Diệu duỗi tay cho thê tử cởi y phục, gật đầu nói: “Cũng đúng, có điều vị công tử ta gặp hôm nay quả thực không tầm thường.”

“Sao chàng lại nói vậy?”

“Khí chất và phẩm hạnh của vị công tử đấy có thể nói là trong ngàn chọn một, không, trong vạn chọn một mới đúng. Cũng không biết là công tử nhà Thẩm Gia nào, đã thành gia lập thất chưa.”

Trữ phu nhân cười mắng: “Còn chưa lên giường mà chàng đã nằm mơ rồi ư?”

“Ta chỉ hi vọng thôi cũng không được hả?” Trữ đại nhân nói: “Nữ nhi của ta tốt như vậy thì đương nhiên sau này chàng rể của ta cũng không tệ.”

Tốc Tuyết Viện.

Sau khi phụ thân và mẫu thân rời đi, A Viên thò đầu ra khỏi chăn, ngơ ngác nhìn hình thêu trên đầu giường.

Đại ca ca thật khôi ngô tuấn tú, nàng chưa bao giờ thấy ai đẹp như vầng trăng trên bầu trời như hắn.

Đại ca ca cũng rất tốt bụng, đưa nàng về tận nhà, hơn nữa còn cõng nàng...

Nghĩ đến đây, má A Viên không khỏi nóng lên.

Kể từ khi mười tuổi, nàng đã không cho ai cõng mình nữa, ngay cả phụ thân cũng không được. Nàng đã là đại cô nương rồi, người kia không ngượng ngùng ư?

Nhưng một lúc sau, nàng chợt nhớ đến lời đại ca ca nói ‘Chỉ là một đứa trẻ thôi.’