Đầu xuân, hoa mơ khoe sắc, mưa phùn giăng mắc khiến không gian thêm phần thanh thoát, dòng người qua lại trên đường tấp nập như hội.
Dưới tàng liễu xanh biếc bên bờ sông, một tiểu cô nương hiện ra tựa ngọc trân châu. Làn da trắng sứ, đôi má hồng hào phúng phính cùng lúm đồng tiền duyên dáng càng tôn lên vẻ đáng yêu thiên bẩm. Đôi mắt trong veo như ngọc đen láy của cô càng khiến người khác phải ngoảnh đầu lưu luyến mỗi khi đi ngang.
A Viên đeo một chiếc túi vải, đôi mắt không ngừng dõi tìm trong biển người.
Vốn dĩ cô cùng mẫu thân đến chùa Vạn Thọ dâng hương. Nhưng cách đây một khắc, hai mẹ con thất lạc, khiến cô và nha hoàn Bảo Âm phải rảo bước khắp nơi tìm mẫu thân.
Hôm nay trùng với hội chùa, đường phố chật ních người bộ hành. Người người chen chúc sát sạt, A Viên vốn bước chân chậm chạp, lại thêm bị đám đông xô đẩy, thân hình luôn chao đảo. Nha hoàn Bảo Âm không đành lòng, bèn tìm một chỗ trống rồi căn dặn A Viên đứng chờ mình.
“Tiểu thư đứng đây một lát, nô tì qua bên kia tìm thử nha.”
A Viên gật đầu, giọng nói trong trẻo ngọt ngào: “Ta biết rồi, ta sẽ đứng đây chờ Bảo Âm tỷ tỷ.”
Đứng chờ một lúc, A Viên thấy nhàm chán, bèn lấy trong túi ra một chiếc kẹo. Cô vừa bóc vỏ toan cho kẹo vào miệng thì người bên cạnh vô tình va phải. Chiếc kẹo rơi xuống đất, lăn thẳng xuống hồ.
“Ôi...” A Viên nhíu đôi mày thanh tú.
Cô đang định ngước mắt nhìn xem ai đã va vào mình thì bỗng nghe thấy tiếng người hô hoán cách đó không xa: “Tránh đường! Đừng đυ.ng vào xa giá của Cảnh Vương!”
Nghe đến hai chữ ‘Cảnh Vương’, A Viên lập tức hứng thú. Cô vừa lùi lại theo dòng người, vừa nhìn về phía chính giữa con đường.
Trông thấy A Viên kiễng chân, thân hình lắc lư không vững nhưng vẫn say sưa hóng chuyện vui, có người trêu chọc: “Tiểu cô nương ơi, không được nhìn đâu.”
“Tại sao?” A Viên không hiểu.
“Quý nhân xuất hành, chúng ta không được nhìn ngó lung tung, kẻo...”
Người đó làm động tác vuốt cổ.
Đúng lúc này, một toán thị vệ áo giáp đen cưỡi ngựa đi qua, tiếng chuôi giáp va vào nhau phát ra âm thanh sắc lạnh. A Viên rụt cổ lại.
Cô tiếc nuối lẩm bẩm: “Sao lại không được nhìn cơ chứ, không lẽ Cảnh Vương là cô nương õng ẹo.”
Người kia bật cười ha hả.
Xa giá của Cảnh Vương nhanh chóng rời đi, đám đông cũng dần giãn ra. Lúc này A Viên mới nhận ra mình đã bị dòng người đẩy đi rất xa.
Cô lần theo trí nhớ, tìm đường quay lại chỗ cũ. Chợt nghe được cuộc trò chuyện của vài nữ nhân trạc mười lăm, mười sáu tuổi ở phía trước.
“Ta vừa mới thấy Cảnh Vương, ngài ấy thật anh tuấn.”
“Nói nhảm, Cảnh Vương là đệ nhất mỹ nam của Đại Tố thì đương nhiên anh tuấn rồi.”
“Ngài ấy còn cười với ta đấy.”
“Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày hả? Cảnh Vương là nhân vật cao quý dường ấy mà lại cười với ngươi ư?”