Bên cạnh, Chử Tích Ngọc thấy mẫu thân lộ vẻ không vui, liền nói: “Mẫu thân, hôm qua con đã đi thăm trưởng tỷ rồi, trông trưởng tỷ thực sự rất tiều tụy. Lần này tỷ ấy ốm nặng một trận, có lẽ cơ thể vẫn chưa khỏe, không phải cố ý không đến thỉnh an mẫu thân đâu.”
Quận chúa Tĩnh An lại cười lạnh một tiếng: “Chắc là cảm thấy oan ức rồi đây.”
Oan ức cái gì, đám nha hoàn bà tử hầu hạ trong phòng dường như đã hiểu, lại dường như không hiểu, không một ai dám hé răng.
Dù sao cũng là quận chúa do thiên gia ngự phong, lại được Thái hậu sủng ái, vẫn là hầu phu nhân trong phủ, nói một không hai. Đám nha hoàn bà tử hầu hạ cũng vô cùng cẩn thận.
Lúc này, cũng không cần các nàng nói gì.
May mắn là quận chúa Tĩnh An không nói gì thêm, phất tay cho Tầm Phương lui xuống.
Quận chúa Tĩnh An không đặt quá nhiều tâm tư lên người đại nữ nhi, cầm lấy tờ đơn trên bàn xem, vừa xem vừa nói: “Tích Nhi, lần này Thất hoàng tử từ Bắc Cương trở về, chắc chắn Thái hậu sẽ đề cập đến hôn sự của con và ngài ấy. Chắc là trong cung sẽ sớm ban hôn thôi. May mà mấy năm nay mẫu thân vẫn luôn chuẩn bị của hồi môn cho con...”
“Mẫu thân.” Chử Tích Ngọc lên tiếng: “Mẫu thân nói gì vậy ạ?”
Quận chúa Tĩnh An cho rằng nàng ta đang ngượng ngùng, cười nói: “Có gì mà xấu hổ? Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Thất hoàng tử dung mạo xuất chúng, lập được chiến công hiển hách ở Bắc Cương, là chiến thần của Đại Chu chúng ta. Trong kinh thành này không biết bao nhiêu cô nương muốn gả cho ngài ấy...”
Chử Tích Ngọc bĩu môi, muốn nói gì đó lại nuốt xuống, ngược lại nói: “Mẫu thân, còn trưởng tỷ thì sao? Trưởng tỷ lớn tuổi hơn con, lớn nhỏ có thứ tự, cho dù con phải gả đi, cũng phải là trưởng tỷ gả trước rồi mới đến lượt con chứ?”
Quận chúa Tĩnh An nghe vậy, mày lại nhíu lên, ẩn chứa chút không kiên nhẫn.
Bà ta nhàn nhạt nói: “Du ca nhi đi du học chưa về, nghe nói cuối năm sẽ trở về. Cũng phải đợi nó trở về rồi mới bàn đến hôn sự của tỷ tỷ con.”
Du ca nhi là đích thứ tử của Thế tử Tĩnh Quốc công, Mạnh Du Sơn, cũng là biểu ca của hai tỷ muội Chử Ánh Ngọc. Năm nay đã hai mươi tuổi, từ năm mười tám tuổi đã ra khỏi kinh thành du học, đã hai năm chưa về.
Hôn sự của Chử Ánh Ngọc và Mạnh Du Sơn là do lão phu nhân Trường Bình hầu định ra khi còn tại thế. Nhưng lúc đó lão phu nhân đã cao tuổi, hai nhà cũng chỉ là một lời ước hẹn miệng. Thế tử phu nhân của phủ Tĩnh Quốc công cũng không mấy hài lòng về chuyện này, hơn nữa Mạnh Du Sơn lại đi du học, nên hôn sự này cứ thế kéo dài năm này qua năm khác.
“Thôi, không nói đến nó nữa.” Quận chúa Tĩnh An nói: “Tỷ tỷ con tuy rằng chưa xuất giá, nhưng hôn sự của hoàng tử thiên gia khác với bá tánh thường dân, có một số quy củ không cần phải tuân theo.”
Có thể nói, trên đời này quy củ nặng nhất là hoàng gia, mà quy củ nhẹ nhất cũng là hoàng gia.
Chỉ xem xét nhu cầu của hoàng gia mà thôi.
Chử Tích Ngọc khẽ “à” một tiếng, trông có vẻ buồn bã.
Quận chúa Tĩnh An vẫn là người hiểu rõ nữ nhi của mình, thấy nàng ta như vậy, liền hỏi: “Con sao vậy?”
Trước nay Chử Tích Ngọc ở trước mặt mẫu thân luôn không giấu được cảm xúc, chần chừ một lát, nói: “Mẫu thân, con không muốn gả cho Thất hoàng tử...”