“Cẩn Ngọc!”
Trường Bình hầu thấy tiểu nhi tử càng nói càng quá đáng, sắc mặt trầm xuống.
Tục ngữ nói việc xấu trong nhà không nên để người ngoài biết. Cho dù tỷ muội trong nhà thật sự giả bệnh, cũng nên giúp nhau giấu giếm, mọi người hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, chứ không phải la lối om sòm khắp nơi.
Chử Cẩn Ngọc không phục lắm, đang định nói gì, Tầm Phương vén rèm bước vào bẩm báo: “Hầu gia, quận chúa, bên phủ Quốc công có tin đến, nhị thiếu gia của phủ Quốc công đã trở về.”
Người trong nhà sửng sốt, sau đó nhớ lại nhị thiếu gia này là ai, lập tức đều vô cùng kinh ngạc.
“Du ca nhi đã trở về?” Trường Bình hầu kinh hỉ nói: “Nó về bao lâu rồi?”
Tầm Phương nói: “Nghe nói là hôm qua trở về. Thế tử gia của phủ Quốc công đã phái người đưa thϊếp mời đến, nói qua mấy ngày sẽ mang nhị thiếu gia đến cửa bái phỏng.”
Tin tức Mạnh Du Sơn trở về đã gây ra một làn sóng không nhỏ trong phủ Trường Bình hầu.
Trường Bình hầu là người vui mừng nhất. Năm nay trưởng nữ Chử Ánh Ngọc đã mười bảy tuổi, sang năm liền mười tám. Cô nương ở tuổi này, đa số đều đã thành thân.
Huống chi, trong cung chắc chắn sẽ sớm ban hôn cho tiểu nữ nhi Chử Tích Ngọc và Thất hoàng tử, định ra hôn kỳ. Trưởng tỷ chưa xuất giá, muội muội lại gả trước, dù sao cũng không tốt.
Chử Tích Ngọc và Chử Cẩn Ngọc thuần túy là vui mừng vì Mạnh Du Sơn trở về.
Họ có quan hệ tốt với các huynh đệ tỷ muội họ nhà ngoại, cũng coi Mạnh Du Sơn như huynh trưởng. Mạnh Du Sơn phong độ lịch lãm, văn tài xuất chúng, rất ít người không thích hắn.
Hai tỷ muội Chử Tích Ngọc cũng vô cùng yêu thích người biểu ca tài cao bát đẩu này.
Khi con cái đều rời đi, Trường Bình hầu nói với phu nhân: “Lần này Du ca nhi trở về, hôn sự của nó và Ánh Ngọc cũng nên được đưa vào nghị trình. Đến lúc đó liền đem của hồi môn mà năm đó mẫu thân để lại cho nó hết đi.”
Hứng thú của quận chúa Tĩnh An không cao, nhàn nhạt nói: “Ta biết rồi.”
Trường Bình hầu thấy thần sắc trên mặt bà ta, nào không biết bà ta đang nghĩ gì, ôm lấy vai bà ta nói: “Trước nay mẫu thân thương Ánh Ngọc, bà đem của hồi môn của mình để lại cho Ánh Ngọc làm của hồi môn, cũng là mong Ánh Ngọc tương lai có một tương lai tốt, cơm áo không lo. Nàng cũng đừng lo lắng, Tích Ngọc và Cẩn Ngọc có chúng ta mà, chúng ta sẽ không bạc đãi chúng nó.”
Trong lòng quận chúa Tĩnh An vẫn còn một cục tức. Nhưng nhìn thấy thần sắc của phu quân, bà ta cũng không nói ra những lời khó nghe.
“Thực ra ta cũng không phải không thương nó.” Quận chúa Tĩnh An nói: “Mẫu thân thiên vị nó, thậm chí thà đem của hồi môn của mình đều để lại cho nó, ngược lại Tích Ngọc và Cẩn Ngọc cái gì cũng không có. Đều là cháu trai, cháu gái của mẫu thân, mẫu thân lại thiên vị như vậy. Nếu ta không trợ cấp thêm cho Tích Ngọc bọn nó, hai đứa nhỏ này phải làm sao?”
“Ta biết.” Trường Bình hầu kéo tay bà ta an ủi: “Nàng đã làm rất tốt rồi.”
Lúc này trên mặt quận chúa Tĩnh An mới lộ ra nụ cười.
***