Chương 49

Nhìn thấy Chử Ánh Ngọc bước vào, tiếng cười trong nhà lập tức dừng lại. Nụ cười trên mặt quận chúa Tĩnh An hơi thu lại.

Chử Cẩn Ngọc đặt chén trà trong tay xuống, “à” một tiếng, liếc xéo nàng: “Đại tiểu thư bận rộn của chúng ta cuối cùng cũng đến rồi, lâu như vậy không gặp, ta sắp quên mất tỷ trông như thế nào rồi.”

Lời nói châm chọc, người có tai đều có thể nghe ra.

Trường Bình hầu và quận chúa Tĩnh An đều không lên tiếng, chậm rãi uống trà.

Không nói đến quận chúa Tĩnh An, trong lòng Trường Bình hầu không vui. Ngoài những lúc được nghỉ, mỗi ngày ông ta đều ra cửa rất sớm, không biết được đã lâu trưởng nữ không đến thỉnh an thê tử.

Biết chuyện này, trong lòng không vui. Trong mắt trưởng nữ rốt cuộc còn có mẫu thân của nàng không?

Chử Ánh Ngọc dường như không nhìn thấy thần sắc trên mặt mọi người, tiến lên thỉnh an phụ mẫu.

Trường Bình hầu nghiêm nghị nói: “Ánh Ngọc, con là trưởng tỷ, phải có phong phạm của trưởng tỷ, làm gương cho đệ muội. Mẫu thân con lo liệu hầu phủ, trước nay vất vả, khó tránh khỏi sẽ có chỗ sơ suất. Nhưng con không thể không thông cảm cho mẫu thân, ngay cả thỉnh an cũng không đến...”

Một hồi trách cứ, đều là chỉ trích Chử Ánh Ngọc bất hiếu.

Chử Ánh Ngọc không im lặng chịu mắng giống như trước đây, mà nói: “Phụ thân, từ khi nữ nhi rơi xuống nước, sức khỏe vẫn luôn không tốt. Mỗi khi thời tiết thay đổi, ngực liền vô cùng khó chịu, thật sự không thể ra khỏi cửa...”

Trường Bình hầu sau khi nghe xong, cho rằng nàng thật sự bị bệnh, hơi quan tâm hỏi: “Có xem đại phu chưa?”

Chử Ánh Ngọc nói: “Xem rồi, đại phu nói là di chứng của việc rơi xuống nước, cũng đã kê thuốc cho con, bảo con cẩn thận dưỡng bệnh. Gần đây nữ nhi vẫn luôn uống thuốc, thật sự không thể đúng giờ đến thỉnh an mẫu thân, là nữ nhi bất hiếu.”

Trường Bình hầu lập tức cứng họng, không còn lời nào để nói.

Quận chúa Tĩnh An lạnh mắt nhìn, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lùng, châm chọc.

Loại thủ đoạn nội trạch này, bà ta có thể còn tinh thông hơn Chử Ánh Ngọc nhiều. Nói gì mà di chứng rơi xuống nước, chẳng qua là đại phu không nhìn ra bệnh gì, dựa vào sự cẩn thận, không bệnh cũng sẽ nói có bệnh, lung tung bịa ra.

Nói cho cùng, đứa nữ nhi này đã cứng cánh, tự cho là đúng mà dám phản kháng phụ mẫu. Ai ngờ những thủ đoạn này trong mắt bà ta, thật là ngu xuẩn vô cùng.

Đứa nữ nhi này quả nhiên là một kẻ ngu ngốc.

“Thật sự bị bệnh à? Trông không giống.” Chử Cẩn Ngọc nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Chử Tích Ngọc cầm một miếng điểm tâm: “Ta cảm thấy rất giống, gần một tháng nay, sắc mặt của trưởng tỷ quả thực vẫn luôn trắng bệch, người cũng gầy đi rất nhiều.”

Chử Ánh Ngọc quay đầu nhìn qua: “Nếu đệ không tin, có thể đi hỏi đại phu.”

Chử Cẩn Ngọc hừ một tiếng: “Tỷ cho rằng ta không dám hỏi? Nói cho tỷ biết, lát nữa ta sẽ đi hỏi. Nếu để ta biết tỷ giả bệnh, ta sẽ không tha cho tỷ , để mọi người đều biết tỷ là kẻ nói dối!”