Chương 45

Tầm Phương đi vào, dịu dàng nói: “Quận chúa, người hầu ở viện của đại tiểu thư đến nói, hôm nay đại tiểu thư không khỏe, không thể đến thỉnh an người.”

Nghe lời này, khóe môi đang mỉm cười của quận chúa Tĩnh An lập tức xịu xuống.

Những nha hoàn bà tử xung quanh đều thở rất nhẹ, trong nhà trở nên vô cùng yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Mãi đến khi bên ngoài vang lên một tiếng cười nhẹ nhàng, thần sắc trên mặt quận chúa Tĩnh An hơi giãn ra, các nha hoàn bà tử cũng theo đó mà lộ ra nụ cười, vẻ mặt yêu thích nhìn nhị tiểu thư Chử Tích Ngọc đang đi vào.

Chử Tích Ngọc bước đi nhẹ nhàng, giống như một con bướm bay lượn trong bụi hoa.

“Mẫu thân, nữ nhi đến thỉnh an người.”

Quận chúa Tĩnh An nhìn thấy tiểu nữ nhi, nụ cười một lần nữa trở lại trên mặt, từ ái nói: “Hôm nay sao con lại dậy sớm vậy? Hôm qua mệt chết rồi, nghỉ ngơi cho khỏe mới đúng, không cần phải đến đây.”

Chử Tích Ngọc ôm tay mẫu thân làm nũng, nói: “Con nhớ mẫu thân mà.” Nói rồi nhìn xung quanh, nghi ngờ hỏi: “Sao không thấy trưởng tỷ?”

Nàng ta đã sớm quen với việc mỗi ngày trưởng tỷ đều sẽ đúng giờ đến thỉnh an phụ mẫu, chưa bao giờ lười biếng, càng sẽ không giống mình mà ngủ nướng. Điều này làm Chử Tích Ngọc rất kính nể.

Dù sao nàng ta cũng không làm được như trưởng tỷ, vừa tự hạn chế lại vừa tự ngược.

May mắn là phụ mẫu cưng chiều nàng ta, không bắt nàng ta mỗi ngày phải dậy sớm đến thỉnh an. Trong phủ cũng không có trưởng bối nào khác, mẫu thân là lớn nhất, sẽ không có ai nói nàng ta.

Nụ cười trên mặt quận chúa Tĩnh An dừng lại, nhàn nhạt nói: “Nghe nói không khỏe, đang nghỉ ngơi ở Thu Lê Viện.” Lời này nghe không ra vui giận, nhưng người hiểu bà ta liền biết, thực ra trong lòng bà ta rất không vui.

Hôm qua khi trở về trông vẫn còn khỏe mạnh, hôm nay liền không khỏe, nghe càng giống như không muốn đến thỉnh an bà ta.

Chử Tích Ngọc liếc nhìn mẫu thân một cái, thức thời không nhắc đến Chử Ánh Ngọc nữa.

Hai mẫu tử thân mật ngồi cùng nhau dùng bữa sáng.

Sau khi ăn xong, Chử Tích Ngọc vẫn ở lại chính viện, lượn qua lượn lại không chịu đi.

Hiểu nữ nhi của mình nhất, quận chúa Tĩnh An vừa nhìn đã biết nữ nhi có việc, phất tay cho người hầu lui ra ngoài, nói: “Nói đi, chuyện gì?”

Chử Tích Ngọc lấy lòng cười với bà, dâng cho bà một chén trà nhỏ, cẩn thận nói: “Mẫu thân, chuyện lần trước con nói... con không muốn gả cho Thất hoàng tử, người... có thể cho phép nữ nhi không?”

Quận chúa Tĩnh An lẳng lặng nhìn nàng ta. Có lẽ là lần trước đã tức giận rồi, nên bây giờ lại vô cùng bình tĩnh.

Ánh mắt bà ta sắc bén nhìn nữ nhi: “Vì sao không muốn gả?”

“Chỉ là...” Chử Tích Ngọc bĩu môi, oán giận nói: “Ngài ấy có tật nói lắp, là một người nói lắp, nghe nói không thích nói chuyện, một hai năm cũng không nói được một chữ. Nếu thành thân với ngài ấy, chắc con buồn chết mất. Con hy vọng phu quân của con phải giống như phụ thân, có thể dỗ mẫu thân vui vẻ. Phu quân tương lai của con, cũng phải dỗ con vui vẻ mới được.”