Chương 42

Sau đó nàng gả vào phủ Thất hoàng tử, rất ít khi về nhà mẹ đẻ, cùng nhà mẹ đẻ cũng không thân thiết, cũng không mấy chú ý đến chuyện nhà mẹ đẻ. Nàng chỉ biết mãi đến khi mình chết, Chử Tích Ngọc vẫn ở trong thâm khuê, không có tin tức gì về chuyện hôn sự.

Rất nhiều người đều nói, Chử Tích Ngọc đây là đang chờ Thất hoàng tử. Là nàng không biết xấu hổ mà đoạt hôn sự của muội muội, làm hại Chử Tích Ngọc và Thất hoàng tử bỏ lỡ nhau.

Họ một người không gả, một người thường xuyên chạy đến quân doanh, không ở trong phủ, Thất hoàng tử phi của hắn chính là một vật trang trí.

Người nói nhiều, người tin cũng không ít.

Đêm đã khuya.

Trên chiếc đèn cầy hình cành hoa mai bằng lưu ly cắm một cây nến sáp ong to bằng cánh tay trẻ con, chiếu sáng cả căn phòng.

Lục Huyền Âm đứng trước bàn vẽ chữ thảo, chuyên chú vẽ tranh.

Ninh Phúc Nhi đứng một bên hầu hạ, nhìn thấy thiếu nữ nho nhã, tú lệ dần dần hiện ra trên bức tranh, sống động như thật, trong lòng không khỏi tán thưởng.

Người đời chỉ cho rằng Thất hoàng tử giỏi chinh chiến, lập được chiến công hiển hách ở Bắc Cương, chắc hẳn phải là một kẻ vũ phu thô lỗ. Lại quên mất trước năm mười lăm tuổi, Thất hoàng tử cũng từng đọc sách ở Thượng Thư Phòng, người dạy dỗ hắn chính là một đại nho đương thời.

Thất hoàng tử Lục Huyền Âm không chỉ tinh thông quân tử lục nghệ, mà cầm kỳ thư họa đều có học qua, thơ và họa đều rất giỏi.

Điện hạ nhà họ văn thao võ lược, bất kể học thứ gì, đều học rất nhanh và rất giỏi. Trên đời này dường như không có gì có thể làm khó được hắn.

Có lẽ ông trời cũng ghen tị với sự ưu tú của hắn, mới khiến hắn sinh ra đã có tật.

Lục Huyền Âm cuối cùng cũng dừng bút, dưới ánh sáng rực rỡ, yên lặng nhìn chăm chú vào thiếu nữ thanh nhã, tú khí, xinh đẹp trong tranh, thần sắc khó lường.

Ninh Phúc Nhi suy đoán một lát, thăm dò mở miệng: “Chủ tử, Chử cô nương đã có hôn ước...”

Lời còn chưa nói xong, liền thấy Thất hoàng tử lạnh lùng nhìn qua, ánh mắt lạnh lẽo.

Trong nháy mắt đó, Ninh Phúc Nhi có cảm giác như trở lại Bắc Cương, đi theo chủ tử mai phục săn gϊếŧ kẻ địch.

Bắp chân Ninh Phúc Nhi có chút run, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra trấn tĩnh, tiếp tục nói: “Nghe nói hôn sự này là do lão phu nhân Trường Bình hầu định ra khi còn tại thế...”

Lão phu nhân Trường Bình hầu qua đời khi Chử Ánh Ngọc bảy tuổi.

Có lẽ lão phu nhân cũng biết nhi tử, con dâu không thích cháu gái lớn, vì tương lai của cháu gái lớn, đã phải đánh bạc mặt già đi tìm Tĩnh Quốc công thương lượng, cuối cùng mới định ra hôn ước này cho Chử Ánh Ngọc và Mạnh Du Sơn.

“... Hai năm trước Mạnh Du Sơn đã ra kinh du học, dự tính sang năm sẽ trở về, đến lúc đó hai nhà sẽ bắt đầu nghị thân.”

Ninh Phúc Nhi nói những thông tin vừa điều tra được.

Do điện hạ của họ vô cùng chú ý đến đại cô nương nhà họ Chử, thậm chí có thể muốn đổi vị hôn thê, nên những thuộc hạ thân cận như họ tự nhiên phải điều tra rõ tình hình của cô nương kia, để giúp chủ tử giải quyết lo lắng.