Chương 41

Có thể nuôi dưỡng được một người đơn thuần, thẳng thắn như vậy, có thể thấy người trong nhà vô cùng yêu thương, cuộc sống trôi qua thoải mái, không cần nàng ta phải nhìn sắc mặt người khác, cũng không cần nàng ta phải cẩn thận lấy lòng ai.

Sắc mặt Chử Ánh Ngọc dừng lại một chút, đi về phía đó, hành lễ với quận chúa Minh Huệ.

Quận chúa Minh Huệ ngồi ở vị trí chủ tọa, ngước mí mắt liếc nhìn nàng một cái, sau đó quay đầu nói chuyện với Mạnh Nguyệt Doanh, căn bản không để ý đến nàng.

Chử Ánh Ngọc cũng không để tâm, yên lặng ngồi xuống gần Chử Tích Ngọc.

Chử Tích Ngọc quay đầu hỏi: “Trưởng tỷ, lúc trước tỷ đi đâu vậy? Sao mãi không thấy tỷ?”

Chử Ánh Ngọc nhìn nàng ta, trên mặt nàng là nụ cười ngây thơ đáng yêu, hoàn toàn không nhìn ra bộ dáng uất ức, tức giận trước mặt một nam tử nào đó lúc trước.

“Trưởng tỷ, tỷ nhìn ta làm gì?” Chử Tích Ngọc khó hiểu hỏi.

Chử Ánh Ngọc khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Đi dạo một chút thôi.”

Thấy nàng không muốn nói nhiều, lại là một bộ dáng trầm lặng, nhàm chán, Chử Tích Ngọc không khỏi bĩu môi, quay đầu nói chuyện với Tề Nhuận Di.

***

Trời đã về chiều, các tân khách lần lượt từ biệt chủ nhà.

Chử Ánh Ngọc và Chử Tích Ngọc cùng đi tìm phu thê Trường Bình hầu, cùng họ ngồi trên xe ngựa rời đi.

Khi trở về, Chử Ánh Ngọc một mình ngồi một chiếc xe ngựa. Chử Tích Ngọc cũng không đến, mà cùng phụ mẫu và Chử Cẩn Ngọc ngồi chung một chiếc xe ngựa, một đường vui vẻ cười nói về nhà.

Sau khi trở về phủ, do quận chúa Tĩnh An mặt lộ vẻ mệt mỏi, Trường Bình hầu liền bảo mấy đứa con về nghỉ ngơi, đỡ phu nhân về chính viện nghỉ ngơi.

Trước khi rời đi, Chử Cẩn Ngọc trợn trắng mắt với Chử Ánh Ngọc, lại hừ một tiếng, hiển nhiên vẫn còn ghi hận chuyện nàng mắng hắn ta hôi miệng trước khi xuất phát.

Chử Ánh Ngọc trực tiếp làm lơ hắn ta, mang theo Ký Xuân về Thu Lê Viện.

Một ngày trôi qua, Chử Ánh Ngọc cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Sau khi được các nha hoàn hầu hạ rửa mặt thay y phục, nàng nằm trên giường, yên lặng nhìn chằm chằm vào màn che phía trên.

Ký Xuân bưng một chén trà nóng đến: “Tiểu thư, trước tiên hãy làm ẩm cổ họng.” Sau đó còn nói thêm: “Bây giờ thời tiết khô hanh, tối qua người ngủ có hơi ho, ngày mai ta sẽ dặn nhà bếp làm cho người một phần canh lê.”

Chử Ánh Ngọc nhấp mấy ngụm trà, tiện tay đặt chén trà lên chiếc kỷ sơn đen khảm trai bên cạnh, ngước mắt nhìn thấy Ký Xuân muốn nói lại thôi.

Nàng không khỏi cười một tiếng: “Có chuyện gì thì cứ nói?”

Vì đang ở nhà, vẫn là địa bàn của mình, lá gan của Ký Xuân lớn hơn rất nhiều, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, hôm nay... nhị tiểu thư nàng ta?”

Chử Ánh Ngọc lắc đầu với nàng ấy: “Ta cũng không biết.”

Nàng quả thực không biết.

Kiếp trước, nàng chỉ biết Chử Tích Ngọc có một người trong lòng, vì thế không tiếc đào hôn vào đêm trước hôn lễ, suýt chút nữa làm hôn lễ không thể tiến hành, gây ra tai họa ngập trời.