“Ngẩng đầu.”
Hai chữ này ngắn gọn, mạnh mẽ, nghe rất bình thường, thậm chí làm người ta không cảm nhận được người nói chuyện thực ra có trở ngại ngôn ngữ.
Chử Ánh Ngọc biết hắn nói một chữ hoặc hai chữ thì ngữ khí vẫn bình thường, chỉ cần không vượt quá ba chữ, sẽ không làm người ta nhận ra có gì khác thường.
Lúc này nghe thấy hắn mở miệng, cũng không quá bất ngờ.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn nam nhân đang đứng bên cửa sổ, sau đó lại rũ mắt xuống, không nhìn thẳng hắn.
Khi nàng ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên mặt nàng càng thêm mãnh liệt.
Trong lòng Chử Ánh Ngọc thấp thỏm, không biết rốt cuộc hắn đang nhìn cái gì. Nàng có thể cảm nhận được loại ánh mắt quét qua khuôn mặt từng tấc một, khiến người ta không thể bỏ qua.
Loại chuyện hoàn toàn vượt quá dự đoán này, làm nàng vô cùng lo lắng.
Một lúc lâu sau, lại nghe thấy hắn mở miệng: “Lại đây.”
Chử Ánh Ngọc: “?”
Giờ khắc này, Chử Ánh Ngọc thực sự lo lắng, thậm chí nghi ngờ có phải Thất hoàng tử cũng đã sống lại hay không.
Nếu hắn đã sống lại, thái độ như vậy của hắn cũng không kỳ lạ.
Dù sao kiếp trước hai người đã làm phu thê gần ba năm, cho dù không có tình cảm, nhưng thói hư tật xấu của đàn ông, là không thể chịu đựng được phu nhân nhà mình gả cho người khác, sẽ làm họ cảm thấy như bị cắm sừng.
Nhưng nếu hắn đã sống lại, hắn không nên đi tìm Chử Tích Ngọc trước sao?
Kiếp trước, vì chuyện nàng gả thay, đã khiến hắn và Chử Tích Ngọc bỏ lỡ nhau.
Nghe nói lúc trước Thất hoàng tử đồng ý hôn sự này, chính là vì khi còn nhỏ Chử Tích Ngọc đã từng cứu hắn, xem như là ân nhân cứu mạng của hắn.
Chuyện này rất ít người biết, ngay cả nàng cũng là sau khi thành hôn mới ngẫu nhiên biết được.
Nghe nói lúc trước Thái hậu để ý đến Chử Tích Ngọc, cũng là vì nàng ta có ơn với Thất hoàng tử, hơn nữa còn có di sản của Khánh Dương đại trưởng công chúa, mới chọn nàng ta làm Thất hoàng tử phi.
Trong lòng Thất hoàng tử, chắc hẳn ơn cứu mạng này rất quan trọng, lúc trước hắn mới chịu đồng ý hôn sự này.
Nhưng trong nháy mắt, Chử Tích Ngọc đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng người lại chậm chạp không động đậy.
Điều càng làm nàng lo lắng hơn là, nam nhân đối diện thấy nàng không đến, lại bước chân đi lại, xem như là vô cùng hạ mình.
Theo hắn đến gần, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, cảm giác bất an trong lòng Chử Ánh Ngọc càng sâu.
Cuối cùng, hắn dừng lại cách nàng vài bước.
Lúc này hai người đã rất gần, gần đến mức nàng dường như có thể ngửi thấy mùi hương độc đáo trên người hắn. Đây là mùi hương trên y phục của hắn, mặc hàng năm, mùi hương đó cũng dính trên người hắn. Kiếp trước khi bị hắn ôm trên giường, nàng thường xuyên có thể ngửi thấy.
Thần trí nàng dần dần có chút choáng váng.
Chử Ánh Ngọc ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời quên mất quy củ đã học, không thể nhìn thẳng người có thân phận cao quý hơn mình. Đây là một hành vi vô lễ, không có sự dịu dàng, đoan trang của nữ tử.