Chương 35

Nếu không có cái chết thảm không thể hiểu được thì tốt rồi. Hiện tại nàng vẫn là Thất hoàng tử phi tốt đẹp. Vì Thất hoàng tử nắm giữ binh quyền, phu vinh thê quý, không ai dám coi thường nàng, khinh nhục nàng. Thậm chí người lấy lòng nàng, nịnh bợ nàng cũng không ít.

Ngay cả mẫu thân và phụ thân, mỗi lần nhìn thấy nàng, dù trong lòng không vui, cũng phải ngoan ngoãn hành lễ với nàng, thậm chí chịu đựng sự xấu hổ cầu xin nàng đi cứu Chử Cẩn Ngọc.

Trong lòng suy nghĩ lung tung, nàng ngoan ngoãn tiến lên, hành lễ với nam nhân phía trước.

“Gặp qua Thất điện hạ.” Chử Ánh Ngọc khẽ cúi đầu, hành lễ một cách nghiêm túc, tạ lỗi với hắn: “Thần nữ không biết Thất điện hạ ở đây, quấy rầy Thất điện hạ, mong điện hạ thứ tội.”

Nói đến đây, nàng có chút ảo não.

Nàng thực sự không biết Thất hoàng tử lại ở đây. Mỗi lần đến phủ Tĩnh Quốc công, nàng đều sẽ đến đây ngồi một lát. Nơi này hẻo lánh, cũng có nghĩa là thanh tịnh, không cần phải đối mặt với những chuyện phiền lòng.

Thực ra nơi này cũng là một nơi để nàng trốn tránh phiền toái.

Nếu biết Thất hoàng tử ở đây, nhất định nàng sẽ đi nơi khác tìm sự thanh tịnh.

Chử Ánh Ngọc vẫn luôn cúi đầu, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Tuy không ngẩng đầu, nhưng nàng có thể cảm giác được ánh mắt của người đối diện vẫn luôn dừng trên người mình.

Ánh mắt này quá mức mãnh liệt, làm nàng không thể bỏ qua, trong lòng chậm rãi căng thẳng. Giống như những năm qua, mỗi lần hai người ở bên nhau, hắn cũng như vậy, sẽ dùng một loại ánh mắt ẩn ý nhìn nàng.

Thất hoàng tử Lục Huyền Âm, do sinh ra đã có tật nói lắp, trước nay không thích nói chuyện, một hai năm cũng không nói được mấy chữ.

Hắn ở Bắc Cương bảy năm, lập được chiến công hiển hách, trên người toát ra một khí thế uy nghiêm, rất ít người dám nhìn thẳng hắn. Mỗi lần bị hắn nhìn chằm chằm, nàng đều căng thẳng không thôi, sợ mình làm gì không đúng, sẽ chọc giận hắn.

Tuy Thất hoàng tử chưa bao giờ tức giận trước mặt nàng, nhưng nàng chính là có chút sợ hắn.

Có lẽ là từ khi nàng gả thay, tuy gả thay không phải là ý của nàng, nhưng nàng thực sự cũng coi như là bị đưa cho hắn, không phải là vị phu nhân mà hắn muốn.

Vì thế ở trước mặt hắn, nàng khó tránh khỏi sẽ chột dạ, không thể đường đường chính chính, yên tâm thoải mái hưởng thụ.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ gác mái im ắng, chỉ có tiếng gió thu thổi qua phòng, làm cho hoa lá bên ngoài xào xạc.

Chử Ánh Ngọc âm thầm véo lòng bàn tay mình, do dự có nên mở miệng trước hay không.

Kiếp trước để nhượng bộ hắn, mỗi lần đều là nàng căng da đầu mở miệng, thậm chí tìm chuyện để nói. Nhưng khi đó, họ là phu thê, nàng nhượng bộ hắn là bình thường. Hiện tại họ không phải là phu thê, hơn nữa đời này nàng cũng không muốn gả thay nữa, thậm chí không muốn ở cùng hắn.

Ngay lúc Chử Ánh Ngọc định lấy hết can đảm mở miệng, một giọng nói trầm thấp vang lên.