Chương 3

Vì cửa sổ đóng kín, ánh sáng trong phòng khá tối, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một người đang nằm trên giường, quay lưng ra ngoài, để lộ bờ vai gầy gò và sống lưng mỏng manh.

Ký Xuân nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, thuốc đã sắc xong rồi, người uống thuốc trước đi ạ.”

Chử Ánh Ngọc đè nén cơn ngứa trong cổ họng, khẽ “ừm” một tiếng, rồi để Ký Xuân đỡ ngồi dậy.

Nàng đang mặc một bộ áo ngủ màu trắng ngà, đai lưng buộc lỏng lẻo bên hông, thắt lại vòng eo cực kỳ mảnh mai. Vì vừa mới ngồi dậy, vạt áo hơi xộc xệch, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng một mảng da thịt trắng nõn mịn màng, tựa như bạch ngọc. Gương mặt nàng tiều tụy, mái tóc rối bù xõa sau lưng, càng làm nổi bật vẻ tái nhợt yếu ớt, khiến người ta thương tiếc.

Trước tiên Ký Xuân lót một chiếc gối tựa màu vàng nghệ sau lưng nàng, sau đó bưng bát thuốc trên bàn lại, hầu hạ nàng uống xong.

Nước thuốc đen kịt rất đắng, đắng đến mức Chử Ánh Ngọc hiếm khi chau mày. Mãi đến khi uống xong thuốc, vị đắng và mùi lạ trong miệng khiến nàng vô thức muốn ăn một miếng mứt hoa quả để át đi mùi vị. Vừa ngẩng mắt lên, nàng liền nhìn thấy tấm bình phong vẽ tùng, bách, mai, lan dựng cách đó không xa, cùng với một lư hương bằng đồng thau. Mọi thứ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Quen thuộc là vì nàng đã từng ở nơi này rất nhiều năm. Xa lạ là vì đã ba năm nàng không trở lại đây.

Thần sắc Chử Ánh Ngọc lại trở nên hoảng hốt. Đã mấy ngày trôi qua, cuối cùng nàng cũng chấp nhận sự thật rằng mình đã sống lại, trở về quá khứ.

Lúc này, nàng vẫn chưa gả cho Thất hoàng tử, chỉ là một cô nương không được sủng ái trong phủ Trường Bình hầu. Phụ thân lạnh nhạt, mẫu thân không yêu thương, rõ ràng là đích trưởng nữ của đại phòng, nhưng hoàn cảnh còn không bằng thứ nữ của nhị phòng.

Ký Xuân thấy nàng ngẩn ngơ ngồi không nói lời nào, cho rằng trong lòng nàng đang buồn bực, liền dịu dàng khuyên nhủ: “Tiểu thư, Hầu gia và phu nhân vẫn quan tâm người mà. Lúc trước còn phái Tầm Phương tỷ tỷ qua đây thăm người đó. Ta thấy người đang ngủ nên không đánh thức người...”

Tầm Phương là đại nha hoàn trong viện của phu nhân Trường Bình hầu, rất được sủng ái. Nàng ta có thể đến đây cũng đại diện cho ý của phu nhân Trường Bình hầu.

Chử Ánh Ngọc vẫn không nói gì. Hay nói đúng hơn, nàng không cảm thấy mẫu thân quan tâm mình nên mới bảo Tầm Phương đến thăm, chẳng qua chỉ là làm cho có lệ mà thôi.

Dù sao nữ nhi thân sinh cũng đã bệnh thành ra thế này, không thể không quan tâm được.

Mẫu thân của nàng trước nay là người làm việc chu toàn, trong phủ ngoài phủ đều có tiếng tốt, rất ít khi để người khác bắt được điểm yếu.