Đây là đạo lý mà nàng đã ngộ ra sau khi thành thân ở kiếp trước.
Ngay lúc Chử Ánh Ngọc đang rũ mi trầm tư, một giọng nói dịu dàng vang lên: “Chử cô nương.”
Chử Ánh Ngọc ngẩng đầu theo bản năng, khi nhìn thấy thị nữ đứng ngoài đình, trái tim không kiểm soát được mà đập mạnh một cái, suýt chút nữa không giữ được biểu cảm trên mặt.
Là Tô Nhu.
Nàng rất quen thuộc với Tô Nhu. Kiếp trước sau khi nàng gả cho Thất hoàng tử, Tô Nhu vẫn luôn hầu hạ bên cạnh nàng.
Tô Nhu từng là cung nữ của Khôn Ninh Cung. Sau khi Thất hoàng tử xuất cung lập phủ, Hoàng hậu đã phái nàng ấy đến hầu hạ Thất hoàng tử. Nàng ấy là một người rất có năng lực, văn võ song toàn. Kiếp trước Tô Nhu đã giúp nàng không ít.
Nhưng mà...
Chử Ánh Ngọc vẫn luôn cho rằng, nếu đời này mình không gả thay, sẽ không còn giao tiếp với Tô Nhu và những người khác nữa. Đột nhiên thấy nàng ấy xuất hiện ở đây, tự nhiên có chút kinh hãi.
Nhớ lại mấy cô nương vừa nói Thất hoàng tử cũng đến, việc Tô Nhu xuất hiện ở đây cũng không có gì kỳ lạ.
Chỉ là nàng ấy đột nhiên gọi mình, trong lòng Chử Ánh Ngọc không khỏi có chút cảnh giác.
Mặt Tô Nhu mang nụ cười, mở miệng nói: “Chử cô nương, sức khỏe của người đã khá hơn chưa?”
Trong lòng Chử Ánh Ngọc không bình tĩnh, nhưng trên mặt không lộ ra, dịu dàng nói: “Đa tạ Tô cô nương quan tâm, đã khá hơn nhiều.”
Ánh mắt Tô Nhu hơi hoảng, cười nói: “Chử cô nương biết ta sao?”
Nàng ấy theo Thất hoàng tử về kinh không lâu, người biết nàng ấy trong kinh thành không nhiều người, càng không có mấy người biết tên nàng ấy là gì.
Trong lòng Chử Ánh Ngọc lại đập mạnh một cái, vẫn giữ bộ dáng nho nhã lịch sự.
Nàng nhẹ giọng nói: “Ta nghe muội muội nói qua, Tô cô nương là người hầu hạ bên cạnh Thất điện hạ.”
Tô Nhu khẽ gật đầu, không tiếp tục chủ đề này, nói: “Nô tỳ có việc tìm Chử cô nương, không biết Chử cô nương có thể đi cùng nô tỳ một chuyến không.”
Nghe lời Tô Nhu nói, trong lòng Chử Ánh Ngọc dâng lên một cảm giác kỳ quái.
Nàng cũng không cảm thấy Tô Nhu có thể có chuyện gì tìm mình. Không phải nàng tự hạ thấp mình, mà là nàng, một cô nương khuê các cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước, không có bản lĩnh gì đáng để người khác chú ý.
Đương nhiên, hiện tại nàng cũng không nên có bất kỳ liên quan nào với Thất hoàng tử và những người bên cạnh hắn mới đúng.
Chử Ánh Ngọc xem như hiểu rõ Tô Nhu. Chính vì hiểu rõ, nên nàng không dám để lộ sơ hở gì ở trước mặt Tô Nhu.
Nàng cũng không trực tiếp đồng ý, mà có chút do dự hỏi: “Chuyện này... không biết Tô cô nương tìm ta có chuyện gì?”
Tô Nhu nào không nhìn ra nàng đang lo lắng điều gì.
Nếu Chử cô nương biết nàng ấy, vậy hẳn là cũng biết nàng ấy là người hầu hạ bên cạnh Thất hoàng tử, từ đó hiểu rằng, người tìm nàng có việc chính là chủ nhân phía sau nàng ấy - Thất hoàng tử.