Đương nhiên, người có mắt đều có thể nhìn ra, thực ra ông ta càng yêu thích cặp song sinh long phụng hoạt bát hơn. Hơn nữa hai tỷ muội Chử Tích Ngọc ở trước mặt trưởng bối trước nay đều ngọt miệng, rất được lòng người, càng được các trưởng bối yêu thích.
Thấy mỗi tay Tĩnh Quốc công kéo một đứa song sinh nói chuyện, không ít người âm thầm liếc nhìn Chử Ánh Ngọc đang đứng một mình ở một bên.
Thần thái Chử Ánh Ngọc nho nhã lịch sự, yên lặng đứng đó, trên mặt cũng không có vẻ ghen tị hay phẫn nộ.
Tình cảnh này mọi người rất quen thuộc.
Có lẽ là vì cặp song sinh long phụng quá được yêu thích, so sánh ra, Chử Ánh Ngọc miệng lưỡi vụng về lại văn tĩnh càng giống một mỹ nhân gỗ, không biết chủ động đi tranh sủng, lấy lòng trưởng bối. Lão nhân gia có không ít cháu trai, cháu gái và cháu ngoại, nếu nàng không chủ động đi tranh thủ, ai sẽ chú ý đến nàng?
Chẳng lẽ còn tưởng sẽ có người chủ động đến thương yêu sao?
Sau khi Trường Bình hầu và quận chúa Tĩnh An chúc thọ xong, liền đến lượt tiểu bối. Chử Ánh Ngọc làm trưởng tỷ, dẫn theo muội muội và đệ đệ tiến lên dập đầu chúc thọ Tĩnh Quốc công.
Sau khi dập đầu xong, Chử Cẩn Ngọc liền vội vàng nói: “Ngoại tổ phụ, đây là quà mà con và nhị tỷ chọn cho người.”
Hắn ta kéo Chử Tích Ngọc trình lên món quà đã mang đến, trên mặt tươi cười vui sướиɠ.
Cặp song sinh long phụng thực ra không giống nhau, nhưng Trường Bình hầu và quận chúa Tĩnh An đều có dung mạo không tệ, con cái sinh ra cũng vô cùng xinh đẹp.
Dung mạo Chử Cẩn Ngọc tuấn tú, môi hồng răng trắng, lại được nuôi dưỡng trong gấm vóc, đúng là một tiểu công tử vàng ngọc. Chỉ riêng dung mạo này cũng đã rất được lòng người.
Hai tỷ muội đã chọn quà ở Trân Bảo Các. Chử Cẩn Ngọc chọn một thanh cổ kiếm, Chử Tích Ngọc chọn một nghiên mực Đoan Khê tiền triều, đều rất hợp ý Tĩnh Quốc công.
So sánh ra, một đôi tất của Chử Ánh Ngọc quả thực là bình thường không có gì đặc biệt, xem như đã hết lòng.
Không ít người đều thầm cười nhạo trong lòng, âm thầm lắc đầu, cảm thấy Chử Ánh Ngọc thật là một khúc gỗ, chẳng trách chỉ cần ba tỷ muội cùng xuất hiện, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào cặp song sinh long phụng, rất ít khi chú ý đến nàng, trưởng bối cũng càng thương cặp song sinh long phụng hơn.
Tĩnh Quốc công cười ha hả nhận lấy quà của tiểu bối. Đối với cặp song sinh long phụng thì mặt mày từ ái, đến lượt Chử Ánh Ngọc, nụ cười trên mặt tuy không đổi, nhưng lại tiện tay đưa đôi tất cho người hầu bên cạnh, không thèm liếc nhìn nó.
Chử Ánh Ngọc làm như không phát hiện, yên lặng lui ra.
Sau khi chúc thọ Tĩnh Quốc công xong, các tiểu bối liền tách khỏi trưởng bối, đi đến vườn hoa chơi.
Mấy tỷ muội Chử Ánh Ngọc đều rất quen thuộc với phủ Tĩnh Quốc công, đặc biệt là Chử Tích Ngọc và Chử Cẩn Ngọc, coi phủ Tĩnh Quốc công giống như hậu hoa viên nhà mình, cũng không cần người dẫn đường, vào vườn liền tự đi chơi.