Tô Nhu nói: “Ta cũng không rõ lắm.”
Lúc đó nàng ấy theo chủ tử cùng đi An vương phủ, chủ tử trước nay không thích người hầu hạ, nàng ấy liền ở gần đó chờ. Thấy có người rơi xuống nước, liền đi cứu.
Bây giờ nghĩ lại, nàng ấy lại thấy may mắn vì lúc đó mình đã xuống nước cứu người.
Hai người thảo luận hơn nửa canh giờ, tuy không thể xác định được ý của chủ tử, nhưng đối với chuyện này đều vô cùng để tâm.
Hôm sau, Ninh Phúc Nhi vừa hầu hạ Thất hoàng tử thay y phục, vừa nhắc đến sinh nhật của Tĩnh Quốc công.
“Đến lúc đó chắc chắn người của phủ Trường Bình hầu đều sẽ đến.”
Hắn nói, cẩn thận nhìn về phía chủ tử, phát hiện ngài ấy rũ mắt, thong thả vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo, trên mặt không có chút cảm xúc nào.
Dường như chuyện nửa đêm hôm qua tỉnh dậy, làm phiền họ một trận, chỉ là ngài ấy đột nhiên nổi điên.
***
Trong nháy mắt đã đến ngày sinh của Tĩnh Quốc công.
Sinh nhật của nhạc phụ, Trường Bình hầu làm con rể đương nhiên phải đến. Vì thế ông ta đã xin nghỉ phép ở nhà, cùng thê nhi đến phủ Tĩnh Quốc công.
Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ ở cửa nhỏ.
Mãi đến lúc sắp xuất phát, vẫn không thấy bóng dáng Chử Ánh Ngọc đâu.
“Sao trưởng tỷ còn chưa đến?” Chử Tích Ngọc nghi ngờ nói: “Không phải là sức khỏe của tỷ ấy vẫn chưa khỏe hẳn chứ?”
Chử Cẩn Ngọc khịt mũi một tiếng: “Tỷ ngốc à, đã lâu như vậy rồi, bệnh nặng đến mấy cũng có thể dưỡng khỏi. Trừ phi nàng ta không muốn dưỡng khỏi, cố ý giả bệnh thôi.”
Chử Tích Ngọc duỗi tay vỗ hắn ta một cái, trách móc: “Cẩn đệ, cái miệng này của đệ có thể đừng hư như vậy không? Tỷ ấy là trưởng tỷ của chúng ta!”
Chử Cẩn Ngọc quay đầu đi, hừ một tiếng.
Quận chúa Tĩnh An cũng có chút không kiên nhẫn, nói với nha hoàn bên cạnh: “Ngươi đi xem...”
Lời còn chưa nói xong, đã thấy Chử Ánh Ngọc đến.
Hôm nay nàng trang điểm càng thêm tươi đẹp rạng rỡ so với ngày thường. Nàng mặc một chiếc áo lụa trắng, bên dưới là một chiếc váy bách thủy màu trắng khói thêu hoa mai, bên ngoài là một chiếc áo bối tử màu đỏ thẫm thêu bách điệp xuyên hoa, khoác một chiếc áo choàng gấm lông mềm, thong thả ung dung đi tới, thanh lệ ưu nhã lại không mất đi vẻ đoan trang.
Đám người Trường Bình hầu sửng sốt.
Họ biết Chử Ánh Ngọc vốn đã xinh đẹp, là một mỹ nhân, nhưng ngày thường nàng trang điểm mộc mạc thanh nhã, cùng với Chử Tích Ngọc hoạt bát tươi đẹp không phân cao thấp, mỗi người một vẻ.
Bây giờ thấy nàng hiếm khi ăn diện lộng lẫy, lại cảm thấy dung mạo của nàng so với Chử Tích Ngọc còn hơn vài phần. Dung mạo hai tỷ muội tuy có vài phần tương tự, nhưng nếu thật sự xét kỹ, ngũ quan của Chử Ánh Ngọc càng thêm tinh xảo tú khí.
Chử Tích Ngọc bĩu môi, không nhịn được nói: “Trưởng tỷ, hôm nay tỷ trang điểm như vậy thật đẹp.”
Chử Ánh Ngọc cúi đầu, nàng cao hơn Chử Tích Ngọc nửa cái đầu, dịu dàng nói: “Hôm nay là sinh nhật ngoại tổ phụ, đương nhiên ta phải trang điểm cho vui mừng một chút.”