Nhưng hôn sự này dường như Hoàng đế cũng không phản đối, vui lòng giữ thể diện cho Thái hậu, cho nên hôn sự của Thất hoàng tử và nhị cô nương của phủ Trường Bình hầu đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, chỉ còn thiếu một đạo thánh chỉ.
Họ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nữ chủ nhân.
Lại không ngờ rằng, vào đêm nay, họ sẽ từ chỗ chủ tử nghe được tên của một cô nương khác.
Vị cô nương này lại còn là tỷ tỷ ruột thịt của Thất hoàng tử phi tương lai.
Rốt cuộc là điện hạ có ý gì? Tự dưng sao lại đột nhiên nhắc đến tỷ tỷ của người ta, còn hỏi thăm họ về đối phương ... tuy ngài ấy không nói rõ, nhưng xem ý của ngài ấy, quả thực là như vậy.
Dù là trước nay hai người am hiểu suy đoán tâm tư của chủ tử, lúc này cũng không hiểu được suy nghĩ của Thất hoàng tử.
Tô Nhu trầm tư một lát, nói: “Ta nhớ không lầm thì ngày kia là sinh nhật của Tĩnh Quốc công. Tĩnh Quốc công là ngoại tổ phụ của các cô nương nhà họ Chử, chắc là hai vị cô nương nhà họ Chử sẽ đến phủ Tĩnh Quốc công chúc thọ.”
Ninh Phúc Nhi sửng sốt.
Hắn có chút rối rắm: “Chẳng lẽ ngươi muốn điện hạ đến phủ Tĩnh Quốc công, để ngài ấy gặp Chử đại cô nương?”
Thất hoàng tử và Chử nhị cô nương có hôn ước, ngài ấy đến cửa chúc thọ Tĩnh Quốc công cũng không có gì. Nhưng nếu nguyên nhân ngài ấy đến cửa là để gặp tỷ tỷ của vị hôn thê, vậy thì lại là chuyện khác.
Nếu bị người khác phát hiện, không biết sẽ đồn đại ra sao, đối với danh tiếng của điện hạ và Chử đại cô nương đều không tốt.
Lúc này, Tô Nhu dịu dàng cười, nói: “Ai nói Chử nhị cô nương nhất định là Thất hoàng tử phi?”
“Sao lại không phải? Không phải Thái hậu nương nương đã sớm...”
Ninh Phúc Nhi đột nhiên im bặt.
Tuy nói hôn sự này là do Thái hậu định ra, nhưng chỉ cần Hoàng đế còn chưa hạ chỉ ban hôn, mọi chuyện vẫn chưa có kết quả. Cho dù điện hạ muốn đổi một vị hôn thê khác cũng là có thể.
Giống như năm đó Thái hậu khen các cô nương nhà họ Chử tốt, chỉ nói là định ra cô nương nhà họ Chử cho Thất hoàng tử. Là Chử đại cô nương hay Chử nhị cô nương, đều có thể cả, đúng không?
Đương nhiên, những điều này đều là hư vô, quan trọng nhất vẫn là ý của điện hạ bọn họ.
Trong thời gian ngắn, Ninh Phúc Nhi đã suy nghĩ cẩn thận, cả người đều bình tĩnh lại.
“Dù sao cũng xem ý của điện hạ thôi, dù sao hoàng tử phi cũng là của ngài ấy.” Trên mặt hắn lộ ra nụ cười: “Cũng không biết Chử đại cô nương kia trông như thế nào... Đúng rồi, ta nhớ không lầm tháng trước ngươi đã cứu một cô nương rơi xuống nước ở yến tiệc ngắm hoa cúc của An vương phủ, cô nương đó hình như chính là Chử đại cô nương?”
Tô Nhu gật đầu.
“Sao nang ấy lại rơi xuống nước?” Ninh Phúc Nhi tò mò, vốn dĩ hắn không mấy chú ý đến chuyện này, nhưng bây giờ cảm thấy có thể chủ tử muốn đổi vị hôn thê, tự nhiên quan tâm hơn.