Chương 17

Ký Xuân ngây người.

Đúng rồi, cuối cùng nàng ấy cũng nhớ ra sinh nhật của Tĩnh Quốc công sắp đến.

Mọi năm bất kể là trưởng bối nào mừng thọ, tiểu thư đều tự mình làm chút y phục, giày vớ để làm quà tặng. Lễ nhẹ tình nghĩa nặng, đối với các cô nương chưa xuất giá mà nói, tuyệt đối không thể chọn sai được.

Cũng không phải tiểu thư nhà nàng ấy keo kiệt, mà là trong tay tiểu thư không có nhiều tiền bạc, chỉ có thể làm vậy.

Năm nay vì lần trước tiểu thư rơi xuống nước bị bệnh, dưỡng bệnh đã hơn nửa tháng, làm sao còn nhớ được chuyện này? Món quà mừng thọ này lại còn chưa chuẩn bị.

Nhưng dù không chuẩn bị, bảo một nha hoàn làm có được không?

“Sao lại không được?” Sắc mặt Chử Ánh Ngọc điềm nhiên: “Dù sao chỉ cần chúng ta không nói, ai sẽ biết?”

“Nhưng mà...”

Chử Ánh Ngọc ngắt lời nàng, đi kiểm kê số bạc trong tay mình.

Hộp đựng bạc là một chiếc tráp gỗ mun khắc hoa văn bảo tương. Chử Ánh Ngọc mở ra, nhìn thấy bên trong chỉ có vài mảnh bạc vụn nằm lẻ loi, không khỏi trầm mặc.

Nàng biết trước khi mình xuất giá vẫn luôn rất nghèo, không ngờ lại nghèo đến mức này.

Sau khi gả cho Thất hoàng tử, nếu nói về lợi ích, chính là cuối cùng nàng cũng không phải phiền não vì những thứ vật ngoài thân như tiền tài nữa.

Không nói đến tiền tiêu vặt hàng tháng của hoàng tử phi, Thất hoàng tử cũng là người hào phóng. Không chỉ giao sổ sách trong phủ cho nàng quản, mà ngay cả tư khố của hắn cũng cho nàng. Đó là một khối tài sản mà cả đời nàng cũng không thể tưởng tượng được.

Chỉ có thể nói, là con chính thê duy nhất của Hoàng thượng, Thất hoàng tử thật sự rất có tiền.

Chắc là vì nhìn nhiều, thậm chí ngay cả viên trân châu to bằng quả trứng gà cũng có thể để nàng dùng bắn bi chơi, đến nỗi nàng lại cảm thấy tiền tài cũng chỉ vậy thôi, sinh không mang đến, chết không mang đi.

Bây giờ, nhìn thấy mấy mảnh bạc vụn trong tráp, đột nhiên nàng phát hiện, thật ra thứ như tiền bạc này vẫn rất quan trọng, không thể thiếu.

Ký Xuân không biết nàng đang nghĩ gì, nói: “Tiểu thư, người muốn mua gì sao ạ?”

Chử Ánh Ngọc giấu chiếc tráp đi, làm như không thấy, khẽ thở dài.

Nàng muốn thay đổi vận mệnh của đời này, thậm chí mấy ngày nay đều đang suy nghĩ làm thế nào để thay đổi. Không ngờ điều đầu tiên phải thay đổi lại là mệnh nghèo, quả nhiên phải kiếm tiền trước.

***

Trăng sáng sao thưa, tiếng mõ xa xa truyền đến, làm phiền giấc mộng thanh bình.

Đột nhiên, trong căn phòng yên tĩnh vang lên một trận động tĩnh. Nội thị gác đêm Ninh Phúc Nhi thăm dò gọi một tiếng: “Điện hạ?”

Bên trong không có tiếng đáp lại, yên tĩnh lạ thường.

Ngay lúc Ninh Phúc Nhi định lên tiếng lần nữa, chiếc chuông vàng buộc trên màn trướng bị kéo động, tiếng chuông vang lên, đây là ý của người bên trong gọi hắn vào.

Ninh Phúc Nhi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, đi vào nội thất, nhìn thấy một nam tử mặc bộ áo ngủ màu trắng ngà, ngồi thẳng thớm trên giường. Mái tóc đen như mực xõa xuống, khuôn mặt tuấn mỹ ẩn trong bóng đêm, khiến người ta không thấy rõ thần sắc.