Tuy nàng ấy không biết chuyện gì đã xảy ra khi tiểu thư thỉnh an hầu gia và quận chúa, nhưng nàng ấy cũng nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Thế tử.
Trường Bình hầu chỉ có một vị phu nhân là quận chúa Tĩnh An, không có thϊếp thị. Hai phu thê có ba người con, Chử Cẩn Ngọc là nhi tử duy nhất, sau khi sinh không lâu đã được phong làm Thế tử của phủ Trường Bình hầu. Hắn ta ở trong phủ trước nay bá đạo, cũng không biết vì sao, hắn ta đặc biệt thích nhằm vào đại tiểu thư.
“Tiểu thư, hình như Thế tử rất tức giận.” Ký Xuân lo lắng nói, muốn hỏi vì sao Thế tử lại tức giận, có liên quan đến tiểu thư không?
Không có cách nào khác, lúc trước thấy Thế tử và nhị tiểu thư đi vào, dường như hai người còn rất vui vẻ.
Chử Ánh Ngọc tùy ý nói: “Ồ, chắc là lên cơn điên gì đó thôi, không cần để ý đến nó.”
Ký Xuân ngẩn người, vội vàng nhìn xung quanh. Khi phát hiện không có ai, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Tiểu thư, người đừng nói bậy ạ, lỡ như bị người khác nghe thấy...”
Đến lúc đó Thế tử tuyệt đối sẽ xông thẳng đến Thu Lê Viện, không biết hắn ta sẽ làm ra chuyện gì.
Chử Ánh Ngọc không chút để tâm mà “ừm” một tiếng, vừa nhìn đã biết không để trong lòng.
Điều này làm Ký Xuân lo lắng.
Cuối cùng nàng ấy cũng hiểu tiểu thư đã thay đổi ở đâu. Hóa ra là trở nên lớn gan hơn, không chỉ giả bệnh không đi thỉnh an, mà ngay cả Thế tử cũng không để vào mắt.
Trở lại Thu Lê Viện, liền thấy hai nha hoàn ngồi ở hành lang nói chuyện phiếm. Thấy các nàng trở về, vội đứng dậy hành lễ.
“Tiểu thư, người đã về rồi.”
Nha hoàn đang nói là Ký Đông, nàng ta và Ký Xuân đều là đại nha hoàn trong Thu Lê Viện.
Chử Ánh Ngọc không để ý đến nàng ta, trực tiếp vào nội thất. Ký Đông đang muốn theo vào, Ký Xuân ngăn nàng lại, nói: “Tiểu thư khát, ngươi đi pha một ấm trà lại đây.”
Ký Đông nhìn chằm chằm vào cửa, thầm chửi một tiếng.
Nàng ta là người hầu của phủ Trường Bình hầu, được phu nhân phái đến hầu hạ đại tiểu thư.
Ký Xuân thì khác, nàng ấy là người mà đại tiểu thư mang từ Thanh Châu đến năm đó, đại tiểu thư cũng tin cậy Ký Xuân hơn.
Đối với chuyện này Ký Đông rất không vui, vẫn luôn muốn thay thế Ký Xuân. Tiếc là Ký Xuân có lúc tuy hơi ngốc, nhưng hành sự cẩn thận, rất ít khi bắt được điểm yếu của nàng ấy. Hơn nữa lại được đại tiểu thư che chở, khiến nàng ta vẫn luôn không có cách nào thay thế được Ký Xuân.
Sau khi Ký Đông pha trà đến, Chử Ánh Ngọc không cho nàng ta ở trong phòng hầu hạ, mà giao cho nàng ta một nhiệm vụ.
Bảo nàng ta làm một đôi tất nam.
Mặt Ký Đông đầy nghi ngờ, đại tiểu thư bảo nàng ta làm tất nam để làm gì?
Ký Xuân cũng có cùng thắc mắc, rất nhanh đã có được đáp án: “Ba ngày sau là sinh nhật ngoại tổ phụ, đây là quà mừng thọ cho lão nhân gia.”