Chương 15

Chử Ánh Ngọc lên tiếng đồng ý.

Chử Cẩn Ngọc đột nhiên nói: “Trưởng tỷ, hôm nay ta và tỷ tỷ đi Trân Bảo Các mua quà cho ngoại tổ phụ, không biết trưởng tỷ định chuẩn bị quà gì cho ngoại tổ phụ?”

Giọng hắn ta ngây thơ nhưng lại lộ ra vài phần ý xấu, dường như thật sự chỉ tò mò về món quà mà trưởng tỷ chuẩn bị.

Chử Ánh Ngọc nói: “Ta làm cho ngoại tổ phụ một đôi tất.”

Nghe vậy, trên mặt Chử Cẩn Ngọc lộ ra một vẻ châm chọc: “Trưởng tỷ, thế này không được đâu. Phủ Tĩnh Quốc công có thợ thêu chuyên làm xiêm y, tất cho ngoại tổ phụ, không hiếm lạ gì một đôi tất của tỷ đâu.”

Lời trong lời ngoài, châm chọc nàng không phóng khoáng, tiếc tiền bạc, cũng có ý ví nàng như thợ thêu.

Trường Bình hầu không khỏi nhíu mày, mặt lộ vẻ không tán thành.

Chử Ánh Ngọc ngẩng đầu nhìn hắn ta, thần sắc thanh lãnh, bình thản nói: “Ta không thể so được với tiểu đệ có nhiều tiền bạc trong tay. Nghe nói mẫu thân thường xuyên trợ cấp cho đệ, có thể để đệ ở bên ngoài tiêu tiền tùy tiện, mở tiệc chiêu đãi đồng môn. Tự nhiên có thể chuẩn bị quà mừng thọ tốt cho ngoại tổ phụ. Ta cũng chỉ có thể tự tay làm một đôi tất. Nếu đệ không vừa mắt, đệ đưa tiền bạc của đệ cho ta, ta cũng có thể đi mua quà lấy lòng ngoại tổ phụ.”

Các cô nương chưa xuất giá thường không có nhiều tiền bạc để tiêu dùng. Tiền tiêu vặt hàng tháng vốn không đủ dùng, ngày thường muốn mua gì đều dựa vào tiền thưởng và trợ cấp của các trưởng bối.

Ngày thường quận chúa Tĩnh An trợ cấp cho hai tỷ muội Chử Tích Ngọc không ít lần, còn Chử Ánh Ngọc thì không có.

Chuyện này trong lòng mọi người đều biết rõ.

Nghe lời này, tất cả mọi người ở đó đều ngẩn ra, mặt đầy vẻ không thể tin được.

Chử Ánh Ngọc, người trước nay luôn ngoan ngoãn, văn tĩnh, thanh nhã, hiền thục, lại dám cãi lại người khác? Hơn nữa người bị cãi lại còn là Chử Cẩn Ngọc, tiểu bá vương của hầu phủ?

Đây còn là Chử Ánh Ngọc sao?

Vì quá sốc, Chử Cẩn Ngọc thậm chí còn quên cả tức giận.

Chử Ánh Ngọc lại không muốn ở lại đây nữa, nàng hành lễ với phụ mẫu, lấy lý do không khỏe để cáo lui.

Khi nàng vừa đi ra khỏi cửa, vẫn có thể nghe thấy tiếng mắng giận dữ của Chử Cẩn Ngọc.

Chử Tích Ngọc và Chử Cẩn Ngọc tuy là song sinh long phụng, nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực. Chử Tích Ngọc ngây thơ hoạt bát, Chử Cẩn Ngọc lại lỗ mãng nóng nảy, chủ ý rất lớn, muốn người khác phải theo ý mình, không thể chịu đựng được người khác phản kháng.

Kiếp trước, khi Chử Ánh Ngọc đối mặt với hắn ta, đều là tránh được thì tránh, nhịn được thì nhịn.

Nhưng bây giờ, nàng không muốn nhịn nữa.

Thật ra rất đơn giản, không phải sao? Trực tiếp cãi lại cũng không thấy có gì, chẳng lẽ Chử Cẩn Ngọc còn có thể đánh nàng ngay tại chỗ?

***

Ký Xuân đi theo Chử Ánh Ngọc rời khỏi chính viện, trên mặt không giấu được vẻ lo lắng.