Hai phu thê vốn đang đối diện nhau vẽ mày, nghe nói Chử Ánh Ngọc đến thỉnh an, nụ cười trên mặt quận chúa Tĩnh An lập tức tắt ngấm.
Trường Bình hầu nhìn thấy vợ mình mặt lạnh như tiền, liền nắm tay bà ta, an ủi nói: “Nàng đừng giận, lần này Ánh Ngọc rơi xuống nước bị bệnh, cũng coi như đã chịu đủ khổ rồi. Chắc là cơ thể thật sự không khỏe, không phải cố ý không đến thỉnh an nàng đâu.”
Hốc mắt quận chúa Tĩnh An bỗng dưng đỏ lên, tức giận nói: “Ta giận cái gì chứ? Nó tự mình gây chuyện với người khác rồi rơi xuống nước bị bệnh, còn có lý sao? Mặt mũi của ta đều bị nó làm mất hết! Đại phu nói cơ thể nó đã sớm khỏe rồi, ta chẳng qua chỉ muốn gọi nó đến hỏi một chút tình hình lúc đó, nó lại cứ không đến, căn bản không coi ta là mẫu thân...”
Nói rồi liền khóc nấc lên.
Trường Bình hầu tự nhiên đau lòng vô cùng, không ngớt lời an ủi.
Khi Chử Ánh Ngọc bước vào, liền thấy ánh mắt phụ thân nhìn mình lộ ra một chút bất mãn, còn mẫu thân thì lạnh lùng ngồi ở đó.
Sắc mặt nàng không đổi, tiến lên thỉnh an họ.
Dù trong lòng Trường Bình hầu có bất mãn, vẫn đè nén tính tình, trước tiên hỏi thăm sức khỏe của nàng.
“Đã khỏe rồi, đa tạ phụ thân quan tâm.” Chử Ánh Ngọc nhàn nhạt nói. Giọng nàng dịu dàng, dù ngữ khí thanh đạm, cũng cho người ta một cảm giác ngoan ngoãn.
Trường Bình hầu lại liếc nhìn phu nhân nhà mình một cái, thấy bà ta lạnh mặt ngồi đó không nói lời nào, đành phải tiếp tục mở miệng.
“Chuyện con rơi xuống nước lần này, ta đã nghe người của An vương phủ nói rồi. Quả thật là con đã làm không đúng. Bất kể con và người nào có mâu thuẫn, cũng không nên cãi vã ở nơi công cộng, đây không phải là việc mà một nữ tử hiền thục nên làm...”
Nói đến đây, ông ta cũng không ngờ rằng đại nữ nhi trước nay luôn nho nhã lịch sự lại có thể cãi nhau với người khác.
Chử Ánh Ngọc lẳng lặng nghe ông ta nói xong, mới lên tiếng: “Phụ thân, nếu con nói con không có thì sao?”
“Cái gì?”
Trường Bình hầu kinh ngạc, ngay cả quận chúa Tĩnh An cũng nhìn qua.
Chử Ánh Ngọc ngẩng đầu nhìn họ, bình tĩnh nói: “Nữ nhi không hề cãi vã với ai cả. Lúc đó có người tìm con nói chuyện, rồi cố ý đẩy con.”
Phu thê hai người đều kinh ngạc, rất nhanh lại trở nên nghi ngờ.
Quận chúa Tĩnh An nhíu mày nói: “Tự dưng, ai lại cố ý đẩy con?”
An vương phi đã điều tra rất rõ ràng, những quý nữ đó cũng nói là có chút lời qua tiếng lại với nàng. Lúc đó có không ít người ở đó, đều là nhân chứng.
Chính vì vậy, nên chuyện Chử Ánh Ngọc cãi vã với người khác rồi vô ý rơi xuống nước cũng đã trở thành sự thật, không ai nghi ngờ.
“Con không biết.” Chử Ánh Ngọc lạnh nhạt nói. Thật ra trong lòng nàng biết, dù sao cũng chỉ vì hai nguyên nhân đó, một là vì Mạnh Du Sơn, hai là vì Chử Tích Ngọc.
Là nhị công tử của phủ Tĩnh Quốc công, Mạnh Du Sơn có tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Người như ngọc đẹp, phong độ phiên phiên, lại có tài học cực cao, tuổi còn trẻ đã là cử nhân. Không ít thiếu nữ khuê các trong kinh thành coi hắn là đối tượng hôn phu lý tưởng. Nghe đâu ngay cả quận chúa Minh Huệ cũng thầm thương trộm nhớ hắn.