Chử Ánh Ngọc dưỡng bệnh hơn nửa tháng, vẫn luôn không ra khỏi cửa, cũng không đi thỉnh an phụ mẫu.
Người trong phủ không khỏi thầm thì, chẳng lẽ lần này đại tiểu thư rơi xuống nước thật sự bệnh nặng đến vậy sao? Phải biết đại tiểu thư là người coi trọng quy củ nhất, cũng hiếu thuận nhất. Những chuyện khác không nói, danh tiếng hiếu thuận này quả thật là cực tốt.
Do cách hành xử trước đây của Chử Ánh Ngọc, nên thật ra không ai nghi ngờ nàng cố ý không đi thỉnh an.
Chỉ có nha hoàn hầu hạ bên cạnh là Ký Xuân rất rối rắm.
Ký Xuân rất rõ ràng, bệnh của đại tiểu thư sớm đã khỏi từ mấy ngày trước rồi. Nhưng đại tiểu thư vẫn cứ ru rú trong phòng, cho dù bên chính phòng có phái người đến hỏi thăm, cũng là một bộ dáng yếu ớt, còn phải ho khan vài tiếng.
Có lẽ vì sắc mặt nàng vẫn luôn rất tái nhợt, hơn nữa người cũng gầy đi rất nhiều, nên bất kể ai nhìn thấy nàng, đều cảm thấy nàng thật sự chưa khỏi bệnh, cũng không hề nghi ngờ.
Mỗi khi thấy vậy, Ký Xuân đều cảm thấy rất may mắn vì không bị bại lộ. Lỡ như để phu nhân biết đại tiểu thư giả bệnh, e rằng phu nhân vốn đã không thích đại tiểu thư sẽ càng thêm không thích nàng.
“Tiểu thư, như vậy thật sự ổn sao ạ?” Ký Xuân lo lắng nói.
Chử Ánh Ngọc uống cháo loãng, nhàn nhạt nói: “Không có gì không ổn, ta thật sự vẫn chưa khỏe.”
“Nhưng mà...” Ký Xuân nhìn đồ ăn trên bàn, trong lòng rất khó chịu.
Đại tiểu thư bị bệnh không đi thỉnh an, phu nhân triệu kiến cũng không đi. Bên chính viện cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn nhà bếp rằng nếu đã bệnh thì cứ ăn chút đồ thanh đạm.
Mấy ngày nay toàn là cháo trắng rau xào, không thấy một chút thịt cá nào, dù không bệnh cũng phải sinh bệnh.
Dù biết phu nhân không thích đại tiểu thư, nhưng cũng không cần thiết phải đối xử tệ với nàng như vậy chứ.
Loại chiêu trò im lặng này là thủ đoạn quen thuộc của các phụ nhân trong nội trạch. Trong lòng Ký Xuân rất rõ ràng, vô cùng khó chịu.
Điều khiến nàng ấy càng bất đắc dĩ hơn là, tiểu thư lần này cũng cứng đầu, không chịu thua chút nào.
Chử Ánh Ngọc thì lại bình chân như vại, cháo trắng rau xào cũng được, thịt cá cũng được. Trước nay nàng đối với phủ Trường Bình hầu không có mong đợi gì, đối với cái gọi là người thân cũng không có gì chờ mong.
Những người thân có cùng huyết thống này đối xử với nàng còn không tốt bằng một Thất hoàng tử bị ép cưới nàng làm hoàng tử phi. Ít nhất tuy Thất hoàng tử không thích nàng, nhưng sẽ không để người khác đối xử tệ với nàng. Chỉ riêng điểm này cũng đã khiến Chử Ánh Ngọc cảm thấy hắn là người tốt.
Sau khi dùng bữa xong, Chử Ánh Ngọc bảo Ký Xuân hầu hạ nàng thay y phục, cuối cùng cũng đi đến chính viện thỉnh an phụ mẫu.
Khi nàng đến, không chỉ có quận chúa Tĩnh An ở đó, mà phụ thân Trường Bình hầu cũng có mặt.
Hôm nay Trưởng Bình hầu được nghỉ, ở nhà bầu bạn với thê tử.