Khi Chử Ánh Ngọc tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên một cỗ xe ngựa chạy như bay. Một con ngựa điên đang kéo cỗ xe xóc nảy lao về phía trước.
Ngay khoảnh khắc tỉnh lại, nàng liền ý thức được có người muốn gϊếŧ mình.
Chỉ là, ai lại muốn gϊếŧ một phụ nhân trong nội trạch không chút quan trọng như nàng chứ?
Cỗ xe ngựa lao về phía trước với tốc độ đoạt mạng, không biết sẽ đi về đâu. Tay chân Chử Ánh Ngọc bủn rủn, bản năng sinh tồn thôi thúc nàng bám chặt vào cửa sổ xe để không bị văng ra ngoài.
Sắc mặt nàng tái nhợt gần như trong suốt, đôi tay bám vào cửa sổ đã mấy lần suýt tuột ra vì kiệt sức.
Rèm xe lay động không ngừng. Xuyên qua cửa xe đang mở, nàng nhìn thấy cỗ xe đang lao nhanh trên con đường núi gập ghềnh. Gió cuối thu lùa vào trong xe, lạnh buốt như dao cắt vào mặt khiến nàng đau rát.
Nàng muốn tự cứu, nhưng phát hiện đã không còn kịp nữa.
Con ngựa điên hí lên một tiếng vang trời, cỗ xe theo đó bay vọt lên cao. Đồng tử Chử Ánh Ngọc co rút, nàng nhìn thấy cỗ xe đang lao thẳng xuống vách núi phía trước.
Cơ thể rơi vào trạng thái không trọng lượng, trong miệng tràn ngập mùi gỉ sắt, từng dòng máu tươi trào ra.
Chử Ánh Ngọc không khỏi cười khổ.
Kẻ đứng sau muốn gϊếŧ nàng thật sự quá coi trọng nàng rồi. Ném nàng lên cỗ xe ngựa đang chạy như điên vẫn chưa đủ, còn hạ độc trước để đảm bảo không có gì sơ suất.
Một tiếng “rầm” vang lên, cỗ xe rơi xuống chân vách núi, vỡ tan thành từng mảnh.
Trong ý thức cuối cùng, cơn đau vô tận ập đến, dường như muốn xé nát cả thần hồn của con người...
...
Khi ý thức khôi phục một lần nữa, Chử Ánh Ngọc phát hiện cơ thể mình đang rơi xuống.
Cảm giác không trọng lượng ấy khiến nàng có chút hoảng hốt, dường như nàng lại đang cùng cỗ xe rơi xuống vách núi, ngay sau đó sẽ là tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục.
Thế nhưng lần này lại khác. Cơ thể nàng rơi xuống nước “ùm” một tiếng, không hề có cảm giác đau đớn đến chết điếng như thể bị vỡ thành từng mảnh.
“Không hay rồi, Chử cô nương rơi xuống nước!”
Một tiếng kêu kinh hãi vang lên, thu hút sự chú ý của các vị tiểu thư, quý nữ đang du ngoạn trong Thính Vũ Hiên giữa hồ.
Không ít người đổ xô đến trước lan can để xem xét. Các công tử trong đình ở phía đối diện cũng nhìn về bên này. Có người vội vàng kêu cứu, khung cảnh trở nên vô cùng ồn ào.
Chử Ánh Ngọc không thể khống chế được cơ thể mình.
Nước từ bốn phương tám hướng ùa tới, kéo nàng chìm xuống đáy nước sâu hơn. Cảm giác ngạt thở ập đến, nhưng cơ thể nàng dường như vẫn còn kẹt lại trong trạng thái tan xương nát thịt khi rơi xuống vách núi, tứ chi run rẩy, nặng nề chìm xuống.
Ngay lúc Chử Ánh Ngọc cho rằng mình sắp phải trải qua cái chết một lần nữa, một đôi tay đã ôm lấy nàng, đưa nàng thoát khỏi đáy hồ tĩnh lặng mà đáng sợ này.
Bên bờ đã có rất nhiều người tụ tập. Khi thấy Chử Ánh Ngọc được cứu lên, họ nhìn người thị nữ đã nhảy xuống hồ cứu người, rồi nhận ra thân phận của nàng ấy, không giấu được vẻ kinh ngạc trên mặt.