Chương 8: Ký khế ước

Tô Tiểu Viên bị sặc ho khan, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

Nàng cúi đầu nhìn bàn tay phải đang run rẩy của mình, không thể tin được mình lại có được vận may như thế.

“Con rối này...” Chẳng lẽ lại thiếu thứ gì sao?

Chưa kịp nói hết câu, chủ tiệm đã xông lên: “Nhầm rồi, nhầm rồi, đây không phải hàng tồn kho cũ, do tiểu nhị nhầm lẫn...”

Nguyễn Miên Miên một tay chặn ông ta lại, giọng đầy hung dữ: “Đã thỏa thuận bốc trúng thứ gì thì lấy thứ đó, nếu nuốt lời ta sẽ đập tan cái hắc điếm này của ngươi!”

Tô Tiểu Viên vội kéo nàng ấy lại, khẽ giật giật tay áo thì thầm: “Bỏ đi Khai Sơn, con rối này nhìn đã biết rất đắt, có lẽ họ thực sự nhầm lẫn...”

Chủ tiệm cảm động suýt khóc: “Vị tiểu tiên tử này không chỉ xinh đẹp mà tấm lòng còn nhân hậu.”

Ông ta vỗ đùi một cái, nghiến răng nói: “Lão Hoàng ta hôm nay chịu lỗ một phen! Không thể để người tốt không được báo đáp, ngươi nói có phải không?”

Tô Tiểu Viên khó tin, trong đôi mắt to phảng phất có những vì sao lấp lánh: “Thật sao?”

Chủ tiệm quay mặt đi, lấy tay che mắt: “Mau bắt nó nhận chủ, mau đem nó đi! Chậm một chút ta nhất định sẽ hối hận!”

Tô Tiểu Viên quả thực giống như đang nằm mơ, bao năm đen đủi, ắt là nàng đã tích cóp vận may cả đời để dồn vào lần bốc thăm này.

“Cảm ơn ông chủ!” Đôi mắt trong veo của nàng lấp lánh ánh sáng cảm động.

“Đừng nói nữa, khà khà.” Ông chủ đảo mắt nhìn chỗ khác: “Mau kết khế đi!”

Tô Tiểu Viên chưa từng xài con rối, không biết kết khế là gì, mặt mũi ngơ ngác.

Nguyễn Miên Miên giải thích: “Con rối tuy không có tam hồn thất phách, nhưng cũng giống như người có linh mạch có thể tu luyện, có những con rối cấp cao tu vi còn vượt chủ nhân. Để tránh bị con rối phản chủ, con rối chính quy đều được thiết lập linh huyết trận.”

Nàng ấy vừa nói, vừa ngưng tụ linh lực thành một cây kim nhỏ, chích vào ngón tay làm mẫu: “Chủ nhân đem máu mình hòa vào con rối, có thể hoàn toàn khống chế, không sợ cắn trả, còn có thể ra lệnh cho nó.”

Nguyễn Miên Miên nặn ra một giọt máu, ấn vào giữa chân mày con rối tra nam: “Tống Cẩm Thư, từ nay về sau ta chính là chủ nhân của ngươi.”

Giọt máu nhanh chóng thẩm thấu vào chân mày con rối, con rối tra nam phát ra giọng nói the thé: “Tuân lệnh, chủ nhân.”

Tô Tiểu Viên: “...”

Nguyễn Miên Miên tỏ ra rất hài lòng với con rối mới của mình, quay đầu hỏi Tô Tiểu Viên: “Ngươi đã nhìn rõ chưa?”

Tô Tiểu Viên gật đầu.

Nàng vừa mới học được dẫn khí nhập thể, chưa thể ngưng tụ linh lực thành kim để đâm mình, Nguyễn Miên Miên nắm lấy tay nàng: “Chậc, thật là mềm mại, ta đều không nỡ ra tay.”

Lời vừa dứt, nàng ấy đã nhanh chóng đâm xuống.

Tô Tiểu Viên từ nhỏ đã sợ đau, thân thể này lại được hệ thống cải tạo càng thêm mềm mại, nhạy cảm với mọi kí©h thí©ɧ. Chỉ bị kim đâm nhẹ, mắt nàng đã đỏ lên, nước mắt sinh lý tuôn rơi.

Những giọt máu nhỏ như san hô lấm tấm nổi lên từ đầu ngón tay.

Tô Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn con rối lạnh lùng kia, lại do dự.

Không hiểu vì sao, mỗi khi nàng nhìn vào cặp mắt đào hoa lạnh như băng kia, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng.

“Nhanh lên!” Nguyễn Miên Miên sợ chủ tiệm đổi ý, liên tục thúc giục nàng.

Tô Tiểu Viên cố lấy dũng khí, vươn ngón trỏ tay trái ra, giọt máu trên đầu ngón tay cách ấn đường chưa đầy một phân, bỗng nhiên dừng lại.

Nguyễn Miên Miên: “Có chuyện gì vậy?”

Tô Tiểu Viên không nói nên lời, đáy lòng nàng mơ hồ có loại dự cảm không lành, dường như làm vậy sẽ dẫn đến hậu quả khủng khϊếp nào đó: “Khai Sơn, hay là chúng ta...”