Bây giờ trong linh phủ của y, một dòng chữ ngũ sắc sặc sỡ, ánh sáng chói mắt đang xoay tuần hoàn: Phó Đình Vân, cứu ta! Phó Đình Vân, cứu ta! Phó Đình Vân, cứu ta!...
Phối hợp với âm thanh không ngừng lặp lại bên tai: “Phó Đình Vân, cứu ta!”
Phó Đình Vân: ...
Không biết đợi nàng chết rồi thì dòng chữ và âm thanh này sẽ biến mất hay sẽ tiếp tục kéo dài ba tháng, cho đến khi y thoát ra.
Phó Đình Vân có thể đánh cược, nhưng y đã cân nhắc trong nửa hơi thở, hậu quả của việc thua cược không phải là thứ y có thể gánh chịu.
Y không chút do dự đi đến bên hồ, men theo bậc thang bước xuống nước.
Y vẫn chưa thích ứng được với thân xác này, đi rất chậm, đợi đến khi y một tay nhấc thiếu nữ từ trong nước lên, nàng đã mất đi tri giác.
Dòng chữ trong linh phủ vẫn đang nhấp nháy lăn lộn.
Phó Đình Vân nhíu mày, xem ra chỉ cứu lên thôi chưa đủ, còn phải cứu sống.
Y ngồi bên bờ hồ, đặt nàng lên đùi, thiếu nữ bất tỉnh nhân sự, mềm nhũn ngửa ra trên chân y.
Phó Đình Vân phóng một luồng linh tức vào trong cơ thể nàng thăm dò, phổi và khí quản đã hít vào không ít nước.
Y tạm thời vẫn chưa thể sử dụng quá nhiều linh lực, chỉ có thể ra tay đẩy nước ra trước.
Y cởi đai áo sa y ướt sũng của nàng, cách lớp trung y duy nhất còn lại, chập ngón tay lơ lửng trên huyệt Đàn Trung* của thiếu nữ, sau đó trước trái sau phải, từ từ di chuyển lên trên, dẫn nước trong lá phổi của nàng ra ngoài.
*Huyệt Đàn Trung: Nằm ở giữa ngực, ngang với hai núm bầu ngực.Thiếu nữ ho ra vài ngụm nước nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Nàng ngửa mặt nằm trên chân y, đầu rũ xuống, chiếc cổ trắng nõn thon dài hoàn toàn lộ ra trước mắt y.
Phó Đình Vân cúi đầu nhìn đoạn cổ mảnh khảnh này, tựa như cuống hoa trắng nhợt phai màu đang run rẩy trong gió, vô cớ khiến người ta muốn bẻ gãy.
Y khựng lại, hoa thật chưa bao giờ khiến y nảy sinh ý niệm muốn tàn phá.
Y cũng chưa từng gϊếŧ người bằng tay không, năm mười bốn tuổi tu luyện đến cảnh giới người kiếm hợp nhất, ngay cả kiếm cũng rất ít khi rút ra khỏi vỏ.
Gϊếŧ người bằng những thủ đoạn tàn bạo như vậy, chỉ có những ma tu hạ đẳng không kiểm soát được du͙© vọиɠ mới làm, còn Phó Đình Vân trời sinh không có thất tình lục dục.
Nhưng lúc này y nhìn cổ thiếu nữ, lần đầu tiên trong đời tò mò cảm giác đó là gì.
Đương nhiên y sẽ không để loại du͙© vọиɠ xa lạ này chi phối.
Ngón tay y lơ lửng giữa xương quai xanh, từ từ đẩy lên trên, dẫn phần nước còn sót lại trong khí quản ra ngoài.
Thiếu nữ ho khan, lại sặc ra vài ngụm nước.
Dòng chữ và âm thanh dày vò y cuối cùng cũng biến mất.
Phó Đình Vân chuẩn bị thu tay, đầu ngón tay lướt qua cổ họng nàng, ngón tay khựng lại, cuối cùng dừng ở trên cổ nàng.
Xúc cảm mềm mại trơn mượt đến khó tin, đầu ngón tay truyền đến rung động yếu ớt.
Y xòe bàn tay, từ từ áp lên, mạch máu dưới làn da ấm áp khẽ đập trong lòng bàn tay, tựa như trái tim của chim non.
Y dần siết chặt ngón tay, cảm giác đó trở nên rõ ràng hơn, yết hầu của y cũng theo đó mà căng cứng.
Thiếu nữ đúng lúc này mở mắt ra, mờ mịt nhìn y, đôi môi mấp máy như cá rời khỏi nước.
Nàng không phát ra âm thanh, nhưng trong linh phủ của Phó Đình Vân đã bắt đầu cuộn phát mệnh lệnh: “Phó Đình Vân, mau buông tay! Phó Đình Vân, mau buông tay! Phó Đình Vân...”
Phó Đình Vân buông ngón tay ra.
Y vốn không muốn gϊếŧ nàng, căn bản không dùng chút sức lực nào, nhưng trên làn da trắng ngần của thiếu nữ vẫn hằn những vết đỏ rõ rệt.
Cổ họng y trượt lên xuống một cái.