Chương 8

Ôn Truyền Quốc đứng dậy, vỗ vỗ tàn thuốc trên người:

“Đừng để đến mai, hôm nay đi cùng tôi xem thử.”

“Được”

Ôn Truyền Quốc trở về vào lúc đêm khuya, người mang đầy sương đọng. Gương mặt vốn thoải mái của ông thoáng trầm xuống khi trông thấy Cố Tử Sơ bước ra từ phòng của Ôn Niên.

Họ dường như đã quá tin tưởng vào cậu bé xa lạ này.

Với vóc dáng cao lớn, Ôn Truyền Quốc đứng sau lưng Cố Tử Sơ chẳng khác nào một bức tường, khí thế toát ra đầy áp lực:

“Cháu đang làm gì vậy?”

Cố Tử Sơ hoảng hốt lùi lại, khuôn mặt tinh xảo tái nhợt. Tay vô thức siết chặt vạt áo, cả người toát lên vẻ nhỏ bé và bất lực.

Ôn Truyền Quốc thu lại một phần khí thế của mình:

“Tử Sơ, nói cho chú biết cháu vừa làm gì vậy?”

“Đắp chăn… đắp chăn cho chị ạ.” Đôi tai Cố Tử Sơ ửng đỏ.

Ôn Truyền Quốc liếc về phía phòng Ôn Niên, trong bóng tối vẫn có thể thấy cô bé chu mỏ hai lần. Trên mặt hiện rõ vẻ hồng hào, ngủ rất ngon.

Chăn được đắp ngay ngắn, gọn gàng.

Cảnh giác của Ôn Truyền Quốc dịu lại:

“Cảm ơn Tử Sơ nhé. Muộn rồi cháu về ngủ đi.”

“Vâng.”

Đôi vai cậu bé mảnh khảnh, non nớt nhưng lại kiên cường.

Chỉ đến khi Cố Tử Sơ bước vào phòng Ôn Truyền Quốc mới thu hồi ánh mắt. Ông bước vào phòng Ôn Niên lấy quyển truyện dưới gối cô bé ra. Ông nhẹ nhàng vuốt má con gái, lòng mới yên ổn phần nào.

“Anh về rồi à?” Trần Bình Lệ nói giọng ngái ngủ. “Viện phúc lợi thế nào?”

“Ổn lắm, các cô giáo ở đó đều rất hiền hậu.” Ôn Truyền Quốc ôm lấy bà, khẽ hôn lên tai vợ, giọng nhẹ nhàng pha chút vui vẻ:

“Sao nay em lại nhớ ra kể chuyện cho Niên Niên nghe thế?”

Ôn Truyền Quốc nhớ hồi Niên Niên ba, bốn tuổi rất thích nghe kể chuyện. Khi ấy hai vợ chồng rất bận, mỗi lần về nhà là cô bé lại đòi bằng được một câu chuyện.

Càng lớn, cô bé càng ngoan ngoãn. Ông cũng không nhớ đã bao lâu rồi mình không kể chuyện cho con gái nữa.

Ôn Truyền Quốc ngẩn người. Họ đã quá bỏ quên Niên Niên.

“Kể chuyện? Không có đâu. Tối nay em qua nhà mẹ, về muộn mệt muốn chết đây này.” Trần Bình Lệ xoay người nói khẽ.

Ôn Truyền Quốc lặng thinh, nhớ lại sự cảnh giác của mình hồi tối, không khỏi thở dài một hơi.

Dạo này ở thành phố Lâm Giang có một chuyện lớn: nhà Nghiêm Đông mới mua ô tô.

Gã này theo Ôn Truyền Quốc làm ăn, kiếm được không ít tiền. Gã chẳng hề giấu diếm sự giàu có của mình, vừa cầm tiền là sắm ngay một chiếc xe cũ. Miệng thì bảo là để tiện làm ăn.

Những ngày đó, người trong thị trấn rủ nhau kéo đến xem xe. Ngay cả Ôn Truyền Quốc cũng ghé qua mấy lần.

Ôn Niên thì không mấy quan tâm đến những chuyện đó. Cô bé vẫn đang mừng vì nhà có người bầu bạn.

Bây giờ điều Ôn Niên thích nhất là đem đồ ăn cho Cố Tử Sơ.

Cậu em trai này ngoan ngoãn quá mức. Mỗi lần ăn gì cũng để cô ăn trước một miếng. Ôn Niên buồn bã xoa xoa bụng nhỏ rồi lại vui vẻ lấy thạch hoa quả đem sang phòng Cố Tử Sơ.

“Mấy cái thạch này ngon lắm.” Ôn Niên cúi đầu đặt từng hũ thạch lên bàn. Nhưng hễ cô dựng được một cái thì cái còn lại lại đổ.

Cô kiên nhẫn hết lần này đến lần khác dựng lại từng hũ một cách cẩn thận.

Cố Tử Sơ nhìn một lúc rồi khẽ vươn tay chạm nhẹ. Những hũ thạch lập tức như tìm được thế đứng, không còn đổ nữa.

Ôn Niên phản ứng chậm nửa nhịp liền vỗ tay reo lên, môi cong cong đầy mãn nguyện:

“Tuyệt quá! Tụi nó đều đứng hết rồi.”

Cô cảm nhận được ánh mắt Cố Tử Sơ lướt qua mặt mình. Sau đó cậu cúi mắt xuống như đang xấu hổ.

Ôn Niên chớp mắt. Sao em trai mình lại dễ thẹn thùng như vậy chứ?

“Em có muốn đi học cùng chị không?”

Bàn tay cô khẽ bị chạm nhẹ. Cô nghiêng đầu nhìn sang, Cố Tử Sơ vẫn đang chăm chú nhìn đống thạch. Khuôn mặt cậu như bức tượng điêu khắc hoàn hảo, bàn tay dưới bàn lại len lén áp sát vào tay cô như sợ bị phát hiện.

“Muốn… muốn cùng chị.”

Cuối cùng cậu cũng chạm được vào tay cô. Ôn Niên lập tức nắm lấy tay cậu, vui vẻ đồng ý.

Nhưng lời đồng ý ấy nhanh bao nhiêu thì sau đó bị từ chối lại khiến cô khó hiểu bấy nhiêu.

“Tại sao ạ? Tại sao em không được đi học cùng con?”

“Vì hộ khẩu của em vẫn chưa giải quyết xong, tạm thời chưa thể đi học. Nhưng sắp rồi.” Ôn Truyền Quốc giải thích.

“Vậy… cho em ấy đến đón con tan học được không? Ở nhà một mình buồn lắm.”

Cô bé ngoan ngoãn, không mè nheo làm loạn. Trước đây Ôn Truyền Quốc chỉ thấy yên tâm. Giờ thì ông lại thấy xót lòng, mềm lòng mà gật đầu.

“Cảm ơn ba” Ôn Niên reo lên rồi ôm lấy mặt ông hôn một cái.

Trái tim người cha như tan chảy. Ông cũng chẳng bận tâm việc một đứa bé bảy tuổi đi đón đứa chín tuổi có kỳ lạ hay không. Chỉ mong được con gái thơm thêm cái nữa.

Khi Ôn Niên nói cho Cố Tử Sơ biết, đôi mắt cậu bé khẽ dao động rồi khẽ gật đầu đồng ý.

Cậu phải thật ngoan thì mới có thể ở lại đây.

Vì vậy cả ngày hôm ấy Ôn Niên háo hức chờ Cố Tử Sơ đến đón.

Nhưng đến khi bạn bè trong lớp gần như đã về hết mà Cố Tử Sơ vẫn chưa xuất hiện.

Bàn tay Ôn Niên siết chặt quai cặp, nhỏ giọng tự nhủ:

“Em ấy chỉ là ngại thôi, nhất định sẽ đến đón mình mà.”

Tiểu Bảo bước tới, vỗ vai cô:

“Ôn Niên, tớ đưa cậu về nhé?”

“Cảm ơn, không cần đâu.” Ôn Niên lắc đầu. “Chút nữa sẽ có người đến đón tớ.”

“Mặt trời sắp lặn rồi đấy.” Tiểu Bảo ưỡn ngực

“Tớ có thể bảo vệ cậu mà”

“Tớ không sợ.”

“Cậu không đi thì thôi” Tiểu Bảo tức giận chạy đi.

Ngôi trường trở nên vắng lặng khi học sinh đã rời hết. Dần dần bóng tối bao trùm lên những dãy hành lang dài khiến nơi đây như một con quái thú khổng lồ đang ngủ sẵn sàng nuốt chửng những đứa trẻ còn sót lại.