“Anh có thấy chiếc áo sơ mi caro trên người cậu bé kia không? Trông rất giống cái áo anh từng mặc hồi nhỏ… Hay là mình nhận nuôi thằng bé đi? Dù gì nuôi thêm một người cũng đâu có khó khăn gì…” – Trần Bình Lệ khẽ nũng nịu với Ôn Truyền Quốc.
Dù đã ba mươi tuổi, bàvẫn giữ nét hồn nhiên bởi bao năm qua luôn được Ôn Truyền Quốc che chở.
Ôn Truyền Quốc ôm lấy người vợ nhỏ nhắn cười đáp:
“Anh làm sao đẹp trai bằng thằng bé đó được. Nuôi thì nuôi được thôi nhưng lỡ như cha mẹ nó đang tìm kiếm thì sao? Vả lại trong nhà không thể tự dưng có thêm một đứa trẻ mà không có lý do chính đáng.”
“Ừm, anh nói cũng đúng…”
“Chỉ là… đứa nhỏ ấy không nhìn thấy gì cả… Cuộc đời sau này sẽ rất gian nan.”
Ôn Niên vừa bước ra thì đúng lúc nghe được câu đó, lập tức nhào vào lòng mẹ kiên quyết lắc đầu:
“Cậu ấy không bị mù”
“Không bị mù?” – Ôn Truyền Quốc nhìn con gái đầy nghi ngờ.
“Dạ” – Ôn Niên đầy tự tin gật đầu.
“Vậy sao cậu bé cứ nhắm mắt hoài thế?” – Trần Bình Lệ hỏi.
“Vì mắt cậu ấy đẹp quá, không muốn ai nhìn thấy thôi.”
Câu trả lời ngây thơ khiến Trần Bình Lệ phì cười, cô giả vờ hừ một tiếng:
“Mẹ chẳng thèm nhìn đâu, mẹ chỉ thích nhìn mắt ba con thôi.”
Ôn Truyền Quốc khẽ ho một tiếng:
“Già đầu rồi còn nói mấy chuyện này.”
Tuy miệng thì nói vậy nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy khuôn mặt rám nắng của Ôn Truyền Quốc đang ửng đỏ.
“Ba mắc cỡ, mẹ cũng mắc cỡ.” – Ôn Niên nghịch ngợm chỉ vào hai má mình
“Mặt đỏ rồi kìa”
Cả nhà bật cười vui vẻ.
Phía sau cánh cửa, Cố Tử Sơ lặng lẽ tựa vào tường. Đôi mắt xanh lục chậm rãi chuyển động là dấu hiệu duy nhất cho thấy cậu là người sống chứ không phải một con búp bê bị bỏ quên.
Đêm đến Trần Bình Lệ tỉnh giấc đi kiểm tra Ôn Niên, đắp lại chăn cho con. Sau đó bà bước đến phòng khách để xem Cố Tử Sơ có đắp chăn cẩn thận hay không.
Nhưng giường lại trống không…
Một tiếng thở dốc yếu ớt, xen lẫn chút đau đớn vang lên từ góc tường.
Cậu bé co rúm trong góc như thể đang đánh cắp chút hơi ấm cuối cùng. Cậu sợ mình sẽ quen với sự tử tế này và rồi sẽ chẳng thể nào rời xa được nữa. Phải tự nhắc mình về vị trí thật sự, về thân phận của mình.
Trần Bình Lệ thấy đau lòng tiến lại bế cậu bé lên.
Khi bàn tay vừa chạm vào cảm giác gầy guộc khiến bà phải cúi đầu nhìn. Đúng lúc đó, một đôi mắt xanh lục lặng lẽ nhìn bà.
Đôi mắt ấy trong veo, sáng rực trong bóng đêm khiến người đối diện không khỏi giật mình. Ánh mắt như lưỡi dao, lạnh lẽo và vô cảm.
Quá giống với lời người xưa: ánh mắt của sói.
Cố Tử Sơ bừng tỉnh, trong khoảnh khắc đầu tiên còn ngỡ mình đang ở bãi rác. Mãi đến khi thấy rõ Trần Bình Lệ cậu mới nhận ra mình đang ở đâu. Nhưng cậu vẫn nhanh chóng nhắm mắt lại – dù đã muộn.
Tiếng thét khẽ của Trần Bình Lệ vang lên.
Cơ thể cậu bé cứng đờ, bàn tay nắm chặt. Cậu thầm nghĩ: có lẽ sắp bị đuổi đi rồi.
Trần Bình Lệ run rẩy đặt cậu trở lại giường, bước nhanh ra cửa nhưng rồi lại dừng lại.
Bà quay đầu nhìn hình dáng nhỏ bé đang nằm yên lặng như không còn thở.
“Niên Niên nói mắt con rất đẹp. Dì không ngờ lại đẹp đến vậy nên mới lỡ miệng kêu lên. Tử Sơ đừng để trong lòng nhé.” – Giọng Trần Bình Lệ dần dịu lại.
Khi nhắc đến Ôn Niên, âm điệu càng thêm dịu dàng. Nói rồi bà nhẹ nhàng khép cửa lại.
Không có chửi rủa. Không có xua đuổi. Bởi tình yêu dành cho con gái bà ấy thậm chí không còn sợ hãi nữa.
Cố Tử Sơ vùi mặt vào chiếc chăn mềm mại, dùng hết sức ấn chặt lên gương mặt mình. Mãi đến khi không thể thở nổi mới buông tay, đôi mắt đỏ hoe.
Cậu muốn ở lại.
Hôm sau Ôn Truyền Quốc đến đồn cảnh sát trình báo. Nhưng thông tin quá ít, hơn nữa cũng không có ai đến báo mất con nên họ chỉ có thể bảo ông về chờ tin.
Về đến nhà, cuối cùng Ôn Truyền Quốc cũng thấy được “đôi mắt đẹp” mà Ôn Niên nói.
Trần Bình Lệ nhìn sắc mặt chồng thì bật cười, nhéo ông một cái:
“Niên Niên còn không sợ, anh sợ cái gì chứ?”
Cậu bé ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa, mái tóc xoăn nhẹ rũ xuống trán, làn da trắng mịn. Nếu không nhìn vào đôi mắt kia, ai cũng sẽ khen là một đứa trẻ ngoan. Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt…
Mọi cảm giác đều thay đổi.
Ôn Truyền Quốc nổi da gà liền kéo vợ sang một bên thì thầm:
“Em không thấy đứa nhỏ này giống con búp bê chúng ta mua cho Niên Niên trước kia sao? Nhìn phát sợ…”
Trần Bình Lệ cứ ngỡ chồng nghĩ đến chuyện con sói, ai ngờ chỉ vì cậu bé giống búp bê mà đã thấy sợ. Đúng là quá yếu bóng vía.
Ôn Truyền Quốc không nhận ra vợ đang khinh mình còn khẽ thở dài:
“Chẳng trách chẳng ai báo mất con. Thế này còn khó hơn cả việc nuôi một đứa trẻ mù.”
Dù miệng nói vậy nhưng ngoài việc không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Tử Sơ ông cũng chẳng có hành động tiêu cực nào khác.
Những nỗi đau trong tưởng tượng của Cố Tử Sơ không hề xảy ra. Cậu từng nghĩ, nếu họ thấy đôi mắt mình sẽ gọi cậu là điềm xấu, là yêu quái, sẽ đánh cậu.
Vì trước đây cậu đã từng bị như thế.
Nhưng không. Không có gì cả.
Họ quá tốt. Tốt đến mức khiến người ta sợ hãi.
Cậu bé cúi đầu, toàn thân khẽ run lên vì xúc động. Trên khóe môi lặng lẽ cong thành một nụ cười kỳ lạ.
Ôn Truyền Quốc chạy đi chạy lại đồn cảnh sát mấy lần mới nhận ra rất khó tìm lại cha mẹ của Cố Tử Sơ. Mà chừng đó thời gian rồi vẫn chẳng ai báo mất con, nghĩa là… không ai đi tìm cậu cả.
Nghiêm Đông – bạn thân của Ôn Truyền Quốc ngậm điếu thuốc khuyên ông nên đưa cậu bé đến trại trẻ mồ côi:
“Huyện bên có trại trẻ lớn lắm, đưa nó tới đó đi. Vợ chồng cậu cũng đỡ lo hơn.”
Ôn Truyền Quốc nhả khói, lắc đầu:
“Cậu chưa từng gặp thằng bé, cậu không hiểu.”
Với những đứa trẻ như Cố Tử Sơ, bị bắt nạt là nhẹ. Ông lo sợ cậu bé gặp phải những điều tồi tệ hơn thế.
Hai người họ là dân làm ăn, lăn lộn ngoài xã hội, chuyện gì cũng từng thấy. Nghiêm Đông nghe vậy thì gạt tàn thuốc, chửi khẽ:
“Mẹ kiếp, có những kẻ đúng là không bằng súc vật. Để mai tao đi cùng mày xem cái trại đó, lỡ có đứa nào dám động vào thằng bé, tao xử luôn.”
Nghiêm Đông đi theo Ôn Truyền Quốc bao năm cũng được hưởng không ít lợi lộc. Giờ nghe chuyện của cậu bé hắn tự nhiên cũng quan tâm hơn rất nhiều.