Anh không hỏi cô vì sao lại bị thương còn Ôn Niên cũng không nói gì.
Hai người chỉ mới ở với nhau một lúc thì bên ngoài vang lên tiếng chuông xe đạp leng keng.
Giọng Ôn Truyền Quốc vọng vào: “Vợ tôi là người xinh đẹp nhất, chắc chắn Niên Niên cũng sẽ khen đẹp.”
Bị chồng nói vậy Trần Bình Lệ đỏ mặt, ngượng ngùng liếc nhìn Ôn Truyền Quốc rồi khẽ nói: “Không biết Niên Niên có thấy lạ không.”
“Mẹ ơi…” Ôn Niên mở cửa, lao vào vòng tay mẹ. Đôi mắt to tròn của cô bé chớp chớp rồi tuôn ra một tràng khen ngợi đầy màu sắc: “Wow, tóc mẹ đẹp quá đi mất, xoăn từng lọn như mây trên trời, xinh lắm luôn ấy!”
Hôm qua Trần Bình Lệ tranh thủ lúc rảnh rỗi đi uốn tóc. Ban đầu bà còn lo con gái không quen. Giờ được con khen, lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Niên Niên thích là tốt rồi. Nào, về nhà thôi. Trưa con chưa ăn phải không, lát nữa để ba nấu món ngon cho con nhé?”
“Dạ vâng ạ.”
Ôn Truyền Quốc đã dựng xe đạp xong, đi đến ôm vợ và con gái vào lòng. Nhưng vừa bước vào cửa ông lập tức nhìn thấy một cậu bé đứng bên trong.
Cậu bé nhắm mắt, ánh sáng mặt trời vỡ vụn xuyên qua hàng mi run rẩy, rải đều lên làn da trắng nhợt để lại những vệt bóng mờ loang lổ.
Giọng non nớt của Ôn Niên vang lên: “Đây là tiểu ăn mày con nhặt được đó ạ.”
Trần Bình Lệ biết con gái mình thích nhặt mấy con vật nhỏ về nhà nhưng lần này thật không ngờ con bé lại mang về cả một người.
Bà nhìn chồng, cả hai đều chưa kịp phản ứng.
Trong sự im lặng kéo dài, Cố Tử Sơ cảm thấy mình chỉ cần nhắm mắt là có thể tưởng tượng được ánh mắt của họ—ánh mắt khinh miệt. Cậu như một con sâu ghê tởm bò ra từ vũng bùn bị ánh đèn phơi bày không chút che đậy. Thứ chờ đợi cậu chỉ là sự xua đuổi và la hét.
Cậu chờ đợi một kết cục chẳng mấy bất ngờ, cả người run rẩy như sắp ngã gục.
Ôn Niên nhìn dáng vẻ của cậu bé ăn mày, bỗng thấy như cậu sắp ngã. Đôi chân ngắn của cô bé liền lạch bạch chạy tới nắm chặt tay cậu.
Bàn tay gầy trơ xương của cậu lập tức được bao bọc bởi sự mềm mại ấm áp.
Từ sự tiếp xúc máu thịt này Cố Tử Sơ bỗng như được tiếp thêm sức mạnh. Trong tim trỗi dậy một khát vọng mãnh liệt—
Cậu muốn ở lại nơi này.