Chương 5

Đôi mắt xanh nhạt của cậu khẽ chuyển động, bàn tay gầy guộc sờ lên mép chăn. Đã rất lâu rồi cậu mới có một giấc ngủ sâu đến vậy.

Trên bàn đặt một tờ giấy, nét chữ còn non nớt, trẻ con nhưng kín đặc từng dòng:

“Chị đã mua bữa sáng cho em, lúc em dậy có thể ăn. Đồ trong bếp rất nguy hiểm, em đừng chạm vào nhé. Trên bàn có sách tranh, lúc chán có thể xem… A, trễ rồi, chị phải đi học đây, sẽ về nhanh thôi ( ̄︶ ̄).”

Cố Tử Sơ liếc nhìn cốc sữa đậu nành và bánh bao đặt trên bàn rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi. Bụng cậu phát ra tiếng réo inh ỏi, dạ dày bỏng rát vì dịch vị nhưng cậu vẫn lạnh lùng vo tròn tờ giấy trong tay ném vào thùng rác rồi quay lại góc tường, co người lại.

Cứ như vậy, sẽ không thấy đói nữa.

Giả dối.

Tất cả đều là giả dối.

Cậu vẫn đói.

Cố Tử Sơ nằm trên nền nhà, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao tỏa hương thơm. Các ngón tay gầy trơ xương của cậu đã bấu rách lòng bàn tay, thân thể bé nhỏ vẫn nằm bất động.

Từ khi bị Lý Thành phát hiện đến nay, cậu chưa được ăn gì. Bánh quy đêm qua chỉ làm ham muốn bị chôn giấu trong lòng bùng lên mạnh mẽ.

Cơn đói khiến cơ thể phản kháng dữ dội, dạ dày co thắt, như thiêu như đốt. Cậu co người lại chặt hơn, như thể tư thế đó sẽ xoa dịu được nỗi đau.

Trong cơn mê man, cậu lại mơ về quá khứ.

Trong giấc mơ cậu trốn trong bóng tối, bị bao quanh bởi mùi rác thối nồng nặc. Từ một khe nhỏ, cậu nhìn thấy một miếng sườn heo bên ngoài — ai đó vừa đi ngang qua đã ném xuống.

Một con chó hoang lao đến, ánh mắt tham lam, ngoạm lấy miếng sườn, nước dãi nhỏ tong tong.

Cậu không kìm được muốn lao ra cướp lấy miếng sườn ấy. Nhưng chưa được bao lâu, con chó đó lăn ra đất, sùi bọt mép, co giật rồi chết.

Người đàn ông vừa ném miếng sườn quay trở lại, trên mặt là nụ cười đắc ý, nhặt xác con chó lên: “Không biết hôm nay con chó này bán được bao nhiêu tiền, biết vậy tao ném thêm vài miếng nữa.”

Hắn ta bỏ đi nhưng hình ảnh con chó chết vẫn không ngừng ám ảnh trong đầu Cố Tử Sơ — đôi mắt nâu ánh lên nỗi sợ hãi, thân xác cứng đờ, vô hồn.

Nó không hiểu rằng trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí.

Nên đã chết…



Lúc học vẽ, Ôn Niệm cứ ngẩn ngơ. Vừa tan học cô liền vội vàng đeo cặp chạy về nhà.

Tiểu Bảo và Lưu Nhược Nhược đều trợn tròn mắt. Cô bé Ôn Niệm vốn đi đứng chậm rãi vậy mà giờ lại chạy nhanh đến thế?

Ôn Niệm chỉ muốn mau về nhà thế nên không để ý mà đâm sầm vào Lý Thành.

Cú va chạm khiến cô choáng váng, chưa kịp hoàn hồn đã bị Ôn Truyền Cúc hất tay một cái, ngã nhào xuống đất. Đầu gối non nớt bị trầy một vết rướm máu.

Ôn Truyền Cúc quỳ bên cạnh Lý Thành, xót xa hỏi: “Con ngoan, con không sao chứ?”

Lý Thành nhăn mặt khó chịu: “Mẹ phiền quá, con đã nói trưa nay không về ăn cơm rồi, mẹ đừng theo con nữa.”

Ôn Niệm lồm cồm đứng dậy, vết thương nơi đầu gối khiến cô khẽ hít một hơi vì đau.

Lúc này Ôn Truyền Cúc mới nhận ra người va vào Lý Thành là Ôn Niệm: “A, Niệm Niệm, chân con làm sao thế? Con lớn thế này rồi, đi đứng phải cẩn thận chứ.”

“Dạ, con biết rồi. Cô ơi sao anh lớn như vậy rồi mà cứ làm cô buồn mãi vậy?” Giọng nói của cô bé vô tư nhưng lại chạm đúng vào điểm yếu trong lòng Ôn Truyền Cúc.

Bà phẩy tay: “Chắc anh con đi học với bạn rồi, mấy chuyện này con gái nhỏ chưa hiểu được đâu.”

Ôn Niệm gật đầu, chân cà nhắc đi về nhà.

Còn Ôn Truyền Cúc thì quay nhìn theo bóng lưng con trai, lòng rối bời.

Khi về đến nhà, Ôn Niệm cảm thấy có gì đó lạ — căn nhà quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không giống như đang có thêm một người ở.

Cô khẽ gọi tên Cố Tử Sơ. Khi đi đến phòng khách thì bật thốt lên kinh hãi.

Căn phòng vẫn đặt y nguyên bánh bao và sữa đậu nành mà cô đã chuẩn bị cho cậu nhưng cậu bé gầy guộc thì đang nằm trên nền nhà, mồ hôi đầm đìa. Mái tóc xoăn mềm của cậu bết lại vì mồ hôi, vẻ mặt nhăn nhó trong đau đớn.

Cậu đã ngất đi vì đau, môi bị cắn đến đỏ bầm nhưng vẫn không phát ra một tiếng kêu nào.

Ôn Niệm khẽ thở dốc, không hiểu cậu bị sao nhưng dường như có thể cảm nhận được nỗi đau của cậu, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.

“Cố Tử Sơ, em làm sao vậy?” Cô nhìn cậu ôm bụng, co quắp người lại, giọng lạc đi vì nghẹn: “Đau bụng phải không?”

Giọng cô bé văng vẳng bên tai như qua một lớp màng bong bóng, nghe không rõ. Lông mi cậu bé ướt đẫm mồ hôi, nặng nề như một con cá mắc cạn.

Bỗng có một cảm giác mềm mại truyền đến từ bụng khiến cậu khẽ rùng mình — cô đang dùng tay xoa bụng cho cậu, cúi đầu thổi nhẹ từng cái: “Thổi thổi, đau đau bay đi.”

Cơ thể cậu khẽ run nhưng cũng dịu đi một chút. Ôn Niệm bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, vội chạy đi rót một ly nước ấm rồi lấy thêm một miếng bánh quy.

“Ăn một chút đi.”

Cô vốn nghĩ là cậu không thích ăn bánh bao, không ngờ cậu lại run rẩy đưa miếng bánh chia cho cô: “Chị… chị cũng ăn.”

Mắt Ôn Niệm đỏ hoe, cắn một miếng: “Chị ăn rồi, em cũng phải ăn nhé.”

Nước ấm cùng một ít bánh quy khiến dạ dày đang co rút dữ dội dịu lại. Cố Tử Sơ nhắm mắt, thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác được sống thật tuyệt.

Bỗng tiếng nức nở khe khẽ vang lên bên tai, từng tiếng từng tiếng như xé lòng.

Ôn Niệm không hiểu vì sao mình khóc. Cô chỉ cảm thấy tim như bị ai bóp nghẹt, đau đến mức phải khóc mới có thể dễ chịu hơn.

Cố Tử Sơ mở mắt, ánh xanh trong mắt lóe lên vẻ ngỡ ngàng. Rồi khi nhìn thấy vết thương trên chân cô, cậu liền hiểu ra.

Cậu nhẹ nhàng ghé sát lại, bắt chước cô ban nãy, thổi nhẹ lên vết thương: “Thổi thổi… đau đau bay đi.”

Cậu ở rất gần, hàng mi cong gần như chạm vào vết thương. Đôi mắt xanh biếc như một vệt ánh sáng dịu dàng, lông mi khẽ run.

Tiếng nức nở của Ôn Niệm chợt dừng lại, mặt cô bất giác đỏ bừng: “Chị không đau nữa đâu, em đừng thổi nữa.”