Chương 4

Đôi mắt xanh biếc của cậu bé sau khi tắm xong càng trở nên trong vắt. Cậu đứng đó trông không giống một con người thực thụ mà như một búp bê — một món đồ sứ được trưng bày trong tủ kính để ngắm nhìn, tựa hồ chỉ cần một khẽ chạm là sẽ vỡ tan.

Ôn Niệm ngây người nhìn đến sững sờ. Mãi đến khi vạt áo của mình bị kéo nhẹ cô mới sực tỉnh.

“Chị… chị ơi…” Cậu bé ăn mày hơi ngẩng đầu lên, giọng nói lắp bắp mang theo sự run rẩy khe khẽ.

Trong lòng Ôn Niệm cũng run lên.

Giọt nước theo lọn tóc mềm mại nhỏ xuống, lăn dài. Cậu nhẹ nhàng chớp mi tựa như một con chim nước khẽ động đôi cánh làm cả mặt hồ gợn sóng.

Ôn Niệm ngẩn người nhìn theo giọt nước ấy đến khi nó rơi xuống mí mắt của cậu bé thì cô liền đưa tay ngăn lại.

Thấy nét sợ hãi thoáng qua trên gương mặt cậu, cô vội vàng rụt tay về: “Xin lỗi, xin lỗi, em đừng sợ.”

Ôn Niệm vốn nhút nhát, gương mặt đã ửng hồng như phủ một lớp phấn nhạt, giọng cô nhẹ nhàng giải thích: “Trên mí mắt trái của em có một nốt ruồi nhỏ, chị cứ tưởng là vết bẩn.”

Nốt ruồi đó rất nhỏ, rất nhạt, chỉ khi nhắm mắt mới có thể nhìn thấy — vậy mà lại bị Ôn Niệm vô tình phát hiện. Ngay cả chính cậu cũng chưa từng biết.

Ánh mắt cậu bé hơi lảng tránh như thể có chút ngượng ngùng, giọng lí nhí như tiếng gọi yếu ớt của một con thú con: “Chị, không… không sao đâu.”

Một tiếng “chị” nhẹ nhàng ấy khiến trái tim Ôn Niệm tràn ngập cảm giác muốn bảo vệ, lý trí cũng dần quay trở lại. Cô hỏi: “Em đói không? Chị lấy bánh quy cho em ăn nhé.”

Vì ba mẹ thường xuyên vắng nhà nên thứ có nhiều nhất trong nhà chính là bánh quy. Ôn Niệm tối đó chưa ăn cơm, cô mở một gói bánh quy, đưa cho cậu trước rồi mới lấy một miếng cho mình.

Cậu bé cúi đầu nhìn bánh quy trong tay, đôi mắt không biểu lộ cảm xúc chỉ chăm chú quan sát cô bé trước mặt nhai bánh rồi mới từ tốn há miệng, cắn một miếng.

“Em tên gì vậy?” Ôn Niệm ngậm bánh trong miệng, giọng hơi nghẹn.

Cậu bé đã nhét hết bánh quy vào miệng, nhanh đến mức như thể từ lâu chưa từng được ăn. Khi nghe cô hỏi đôi mắt xanh ngọc lục bảo của cậu nhìn thẳng vào cô, nói từng chữ một, nghiêm túc đến lạ: “Cố… Tử… Sơ.”

Bị ánh nhìn của Cố Tử Sơ làm cho có chút bối rối, Ôn Niệm khẽ gật đầu theo bản năng.

Thấy cô bé gật đầu, Cố Tử Sơ lại cúi xuống, che khuất ánh nhìn ban nãy. Phía sau gáy gầy gò lộ rõ xương quai mong manh như thể có thể gãy bất cứ lúc nào.

Ánh mắt Ôn Niệm vô thức dừng lại nơi chiếc xương đó, nhìn một lúc rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Chị tên là Ôn Niệm, em có thể gọi chị là Niệm… Chị chín tuổi rồi, còn em mấy tuổi?”

Cô rất thích nghe cậu gọi mình là chị nhưng vẫn muốn hỏi rõ tuổi tác của cậu.

Ánh mắt Cố Tử Sơ khẽ lay động: “Bảy tuổi.”

“Vậy em phải gọi chị là chị.” Ôn Niệm vui ra mặt, giọng nói mang theo niềm hân hoan của một cô bé nhỏ.

Đúng chín giờ tối, điện thoại bàn trong nhà reo lên. Giống như mọi lần, Trần Bình Lệ dặn dò mấy câu rồi mới cúp máy.

Ngay sau khi cúp máy, sắc mặt Trần Bình Lệ liền sa sầm lại: “Ôn Truyền Quốc, em gái anh sao vậy? Bảo nó đón Niệm Niệm mà lại bảo không có thời gian. Con bé mới có chừng đó tuổi mà anh lại để nó ở nhà một mình.”

Ôn Truyền Quốc gãi đầu: “Truyền Cúc hôm nay dẫn Lý Thành lên huyện mua sách vở học tập nên không có rảnh mà.”

“Mua sách học? Anh nghĩ em gái anh chịu bỏ tiền mua à?” Trần Bình Lệ lo cho con gái liền tức giận lật người: “Ngày mai về sớm cho tôi, nghe chưa?”

“Nghe rồi nghe rồi, bà xã đừng giận nữa.”

Hai người lại thủ thỉ vài câu chuyện riêng tư rồi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Còn Ôn Niệm lúc này đã nằm ngủ trên chiếc giường nhỏ của mình.

Cố Tử Sơ đứng trong phòng khách dành cho khách, ánh mắt đảo quanh một vòng rồi dừng lại một giây nơi chiếc giường mềm mại. Sau đó, cậu lê bước chân mệt mỏi, co mình lại trong góc tường lạnh lẽo và cứng nhắc.

Cậu bé gầy đến mức cả thân thể khi cuộn lại chỉ chiếm một góc rất nhỏ. Đêm xuân lạnh giá ngay cả trong mơ cậu cũng không ngừng run rẩy.

Vì đêm qua bị đánh nên khắp người đều đau âm ỉ đến gần sáng mới thϊếp đi được một lúc.

Tỉnh dậy, Cố Tử Sơ nhìn lên trần nhà, trong thoáng chốc không biết mình đang ở đâu.

Không biết từ lúc nào trên người cậu đã được đắp một chiếc chăn bông. Màu hồng và thậm chí vẫn còn phảng phất mùi sữa dịu nhẹ.