Chương 3

Bên cạnh Đại Bảo kéo quần lên rồi thản nhiên nói ra lời độc ác: “Cái bánh này khô quá, phải cho nó chút nước mới được. Tránh ra, để tôi cho nước vào.”

Lý Thành cười rồi giơ ngón cái về phía Đại Bảo: “Đại Bảo ca, vẫn là anh thông minh.”

Đại Bảo huýt sáo một tiếng sau đó kéo khóa quần xuống: “Nhóc, vận may không tốt, đυ.ng phải mấy anh đang tâm trạng không tốt…”

“Anh ơi…”

Giọng con gái yếu ớt vang lên ở đầu ngõ, nếu nghe kỹ còn có chút sợ hãi.

Nhưng cô bé lại bước về phía này.

Mọi người trong ngõ đều ngẩn người, Tiêu Đại Bảo lập tức kéo khóa quần lên rồi ra hiệu cho Lý Thành: “Chuyện gì vậy?”

Lý Thành buông tay, miếng bánh hấp rơi xuống đất, anh ta khó chịu đáp: “Làm gì?”

Vừa nói vừa đá vào đứa trẻ đang cuộn mình dưới đất.

Đứa trẻ mặc quần áo rách rưới, mặt mũi bẩn thỉu, cuộn người nằm đó, bị đá một cái cũng chỉ rên lên một tiếng, chỉ có đôi tay nắm chặt mới lộ ra điều gì đó.

“Anh ơi, anh làm gì trong đó vậy? Dì cũng về rồi à?” Tiếng bước chân của Ôn Niệm ngày càng gần, Lý Thành hơi do dự nhìn đứa trẻ nằm đó, sợ Ôn Niệm về sẽ nói với Ôn Truyền Cúc liền không vui nói: “Quái vật, lần sau gặp lại thì tôi sẽ đánh chết cậu.”

“Đại Bảo ca, đó là em họ tôi, rất phiền phức. Thôi lần này tha cho quái vật đi không thì sợ cô ấy về mách lẻo.” Lý Thành xả giận xong, quay sang nịnh nọt Đại Bảo.

Đại Bảo không hài lòng hừ một tiếng: “Nhát gan, sợ gì? Tôi giúp cậu dạy dỗ cô ta một trận là được.”

Lý Thành ngẩn người, vẫy tay: “Thôi thôi, tôi không so đo với cô ta.”

Đại Bảo nhìn đứa trẻ nằm đó, định nhổ nước bọt như người lớn nhưng không ngờ đứa trẻ vẫn luôn nhắm mắt đột nhiên mở mắt nhìn anh ta.

Màu xanh lá, không giống mắt người. Cứ như vậy nhìn chằm chằm vào anh ta như muốn xé một miếng thịt sống từ người anh ta rồi nhai nuốt cùng máu tươi.

Đại Bảo há miệng nhưng không phát ra tiếng thậm chí bước đi cũng cứng ngắc, đi nhanh như chạy trốn.

Chỉ đi hai bước, sắc mặt anh ta liền trở nên tức giận. Mẹ kiếp, vừa rồi anh ta lại bị dọa sợ.

Ôn Niệm nhìn thấy Lý Thành từ trong ngõ đi ra liền gọi một tiếng “anh ơi”. Cô bị Lý Thành đẩy một cái: “Tránh ra, phiền phức.”

Ôn Niệm đứng đó môi mím lại, cô không phải phiền phức.

Tiểu Bảo quay đầu nhìn cô bé cúi đầu giọng nói khó hiểu: “Đó là em họ của cậu?”

“Đúng, một đứa nhóc chưa lớn, đừng để ý đến cô ta. Đại Bảo ca, tôi mời anh đi quán net chơi.” Lý Thành khoác vai Đại Bảo, hai người thân thiết như không có chuyện gì xảy ra mà rời đi.

Trong ngõ còn có tiếng động khác, Ôn Niệm do dự một lúc rồi cuối cùng quyết định vào trong xem.

Trong ngõ không có đèn, một đứa trẻ ăn mày nằm đó như không quan tâm gì cũng không ai quan tâm đến nó.

Lạnh lẽo từ mặt đất truyền đến xương cốt nhưng cậu bé từ từ nhắm mắt để mặc mình chìm vào bóng tối và bùn nhơ.

Không thể vùng vẫy.

Ôn Niệm dừng bước nhìn người nằm đó, ánh mắt có chút tò mò.

Đó là một đứa trẻ ăn mày sao?

Cô lại gần hai bước rồi ngồi xổm xuống bên cạnh giọng nói mang theo lo lắng: “Cậu ngủ ở đây lạnh không?”

Đôi mi của cậu bé run lên, trái tim cũng theo đó mà run rẩy.

“Mẹ nói ngủ dưới đất sẽ cảm lạnh.”

Ôn Niệm cúi đầu cởϊ áσ khoác của mình chuẩn bị đắp lên người đứa trẻ ăn mày nhưng phát hiện cậu bé mở mắt.

Lần này cậu mới nhận ra trong ngõ không có ánh sáng, lại thấy đầy sao trên trời mà cô mang theo ánh sao đến trước mặt cậu.

Thấy đứa trẻ mở mắt Ôn Niệm ngẩn người, cô lại nhìn thấy cậu.

Đôi mắt xanh đó.

Ôn Niệm nhìn một lúc rồi thấy cậu đưa tay về phía cô, đôi tay run rẩy trong không trung.

Đôi môi nhợt nhạt khẽ động.

“Cứu tôi…”

Ôn Niệm đưa đứa trẻ ăn mày về nhà.

Nhà vắng vẻ, Ôn Truyền Quốc và Trần Bình Lệ vẫn chưa về.

Đứa trẻ ăn mày bẩn thỉu đứng ở cửa.

Ánh đèn ấm áp chiếu sáng cả căn nhà, trong ngôi nhà sạch sẽ gọn gàng toát lên vẻ ấm cúng.

Còn cậu đứng đó không bước thêm bước nào.

Chỉ cần cúi đầu là thấy đôi giày bẩn thỉu, bước thêm một bước nữa, nơi này sẽ bị cậu làm bẩn.

Nhưng… bước thêm một bước nữa thì cậu có thể… đứng dưới ánh sáng.

Ôn Niệm hoàn toàn không biết cậu nghĩ gì, vẫy tay với đứa trẻ ăn mày không động đậy: “Vào đi, ngoài kia lạnh lắm, cậu vào sẽ không lạnh nữa.”

Ôn Niệm nghiêng đầu nhìn một lúc rồi trực tiếp kéo đứa trẻ vào.

“Vào đi.”

Vừa vào, cậu không nhịn được nhắm mắt lại.

Ánh sáng lập tức tràn ngập khắp người.

Ôn Niệm không để ý đến hành động của đứa trẻ, trực tiếp đẩy cậu vào phòng tắm rửa rồi lấy quần áo thời nhỏ của Ôn Truyền Quốc đưa cho Cố Tử Sơ.

Cô nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại, giọng nói non nớt: “Phải tắm sạch sẽ nhé, như vậy mới là bé ngoan.”

Cô bé bắt chước lời mẹ thường nói, giọng nói mềm mại tựa như áng mây trắng lơ lửng nơi chân trời — nhẹ nhàng, vô hại.

Cậu bé ăn mày trong phòng tắm cụp mi mắt xuống, bàn tay cầm khăn lặng lẽ siết chặt hơn một chút.

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn lách tách rơi, Ôn Niệm ngồi xuống trước bàn chăm chú xem quyển tranh thiếu nhi mình mượn về.

Chẳng bao lâu sau cửa phòng tắm kêu “két” một tiếng rồi mở ra. Ôn Niệm theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Hơi nước ấm áp theo khe cửa tỏa ra khiến đôi mắt cô trở nên mơ hồ vì màn sương mỏng.

Cậu bé ăn mày vừa tắm xong, mặc trên người chiếc áo sơ mi ca-rô. Khuôn mặt vốn lấm lem bụi bặm giờ đây sau khi được rửa sạch bất ngờ để lộ những đường nét thanh tú. Mái tóc hơi xoăn còn ướt lòa xòa trước trán, giọt nước đọng nơi đuôi tóc “tách” một tiếng rơi xuống khẽ chạm vào giữa chân mày cậu.