Tiểu Bảo thấy vậy liền vươn tay định giật con chim sẻ lại để đập chết nó. Ôn Niệm né được vài lần nhưng ngón tay mềm mại lại lơi lỏng, khiến chú chim sẻ vụt bay ra ngoài, đôi cánh nhỏ khua loạn trong không trung.
Tiểu Bảo tức giận trừng mắt nhìn theo con chim, miệng lầm bầm: “Đồ chim chết tiệt.”
“Xin lỗi…” Ôn Niệm nhỏ giọng, mang theo chút áy náy: “Tớ… tớ không giữ được.”
Cô bé Lưu Nhược Nhược đứng bên cạnh Ôn Niệm thấy mu bàn tay của cô bị cào đỏ bèn dịu dàng vỗ nhẹ lưng cô: “Đừng sợ, đừng sợ, Tiểu Bảo sẽ không giận cậu đâu.”
Tiểu Bảo thấy Ôn Niệm thế kia thì hừ nhẹ: “Thôi được rồi, giờ nghe tớ kể tiếp chuyện đây.”
Ôn Niệm vẫn chăm chú nhìn theo bóng con chim nhỏ loạng choạng bay xa đến khi chắc rằng nó đã an toàn mới chịu thu hồi ánh mắt. Cô không để tâm đến vết đau trên tay, chỉ xoa nhẹ rồi cười khẽ.
Ánh nắng đầu xuân rực rỡ trong veo đổ xuống khuôn mặt cô gái nhỏ, những hạt sáng li ti vương vãi giữa không trung khiến cả người cô như đang phát sáng.
Mà cô lại không biết dáng vẻ ấy đã hoàn toàn rơi vào trong đôi mắt xanh biếc của một ai đó.
“Anh tớ bắt được một tên xấu có đôi mắt màu xanh lá đấy, trông như yêu quái vậy.”
“Cậu nói dối, chẳng phải chỉ có trong phim hoạt hình mới thế sao? Người làm gì có ai mắt màu xanh.”
Ôn Niệm còn nhỏ trong khi mấy bé gái bên cạnh đều đã học lớp bốn. Cô chưa kịp hiểu gì thì các bạn đã lập tức phản bác Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo trừng mắt, hét lên: “Tớ không nói dối! Bố mẹ tớ bảo, ai có mắt xanh hoặc mắt lam đều là người nước ngoài, đều là kẻ xấu!”
“Người nước ngoài á?”
“Thật sự có người mắt màu xanh lá sao?” Cả nhóm bé gái đều ngạc nhiên, trong mắt thấp thoáng vẻ sợ hãi.
“Thật mà.” Tiểu Bảo thấy mọi người bắt đầu tin thì đắc ý hừ một tiếng rồi hạ thấp giọng kể tiếp: “Tớ nhớ bà nội từng kể rằng trên núi có nhiều yêu quái, mắt chúng chính là màu xanh …”
“Đám người nước ngoài mắt xanh đó chắc chắn là yêu quái biến thành để chuyên đi ăn thịt trẻ con.”
Vào năm 2001 thị trấn Vọng Giang vẫn là một nơi nghèo nàn chưa phát triển. Những làn sóng thời thượng từ thành phố lớn chưa từng lan đến đây, huống chi là người nước ngoài vốn đã hiếm thấy ngay cả ở thành phố.
Người dân trong thị trấn cả đời chưa từng rời khỏi nơi này. Thứ gì họ biết đều là từ những hình ảnh lác đác trên tivi, mà tivi ở đây cũng chẳng phổ biến. Với họ, bất cứ điều gì khác lạ đều là “kỳ quặc” và “đáng sợ”.
Gió xuân vốn ấm áp lúc này lại trở nên lành lạnh. Tiếng kể thì thầm đầy vẻ huyền bí của Tiểu Bảo khiến nhiều đứa trẻ bắt đầu rơm rớm nước mắt vì sợ.
“Nhưng các cậu đừng sợ, anh tớ đánh hắn rồi, hắn chắc không dám ăn thịt chúng ta đâu.”
Ôn Niệm phản ứng chậm hơn người khác, không hề cảm thấy sợ ngược lại còn có chút tò mò. Cô chớp mắt rồi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh hoàng hôn nhuốm một màu cam nhạt, từng tia nắng xen qua các khe tường rồi rơi xuống nền tạo thành bóng tối chập chờn. Trong một góc bóng tối ấy có một cậu bé đang ngồi xổm.
Cậu nghe thấy âm thanh liền ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn cụp xuống chậm rãi hé mở. Hàng mi dài tựa rèm lụa lay động theo gió để lộ đôi mắt trong veo mang sắc xanh lá như hồ nước, long lanh mà sâu thẳm.
“Á á á á! Yêu quái…”
Tiếng la hét hoảng loạn khiến Ôn Niệm quay đầu lại, cô phát hiện mọi người cũng đã nhìn thấy cậu bé đó.
Lưu Nhược Nhược níu chặt tay Ôn Niệm, run rẩy nói: “Niệm Niệm… thật đấy, mắt xanh lá… đáng sợ quá.”
Ôn Niệm lại quay đầu nhìn thêm lần nữa. Cậu bé kia đã chạy vào bóng tối, giữa cơn gió nhẹ, cậu khẽ ngoái đầu lại dùng đôi mắt màu xanh biếc ấy nhìn cô một cách dịu dàng.
Khi cô giáo Lý quay lại, bà hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nghe bọn trẻ líu ríu kể lể, bà tiến đến đóng cửa sổ rồi nói: “Ngoài kia làm gì có ai, đừng sợ nữa.”
Được cô giáo dỗ dành, bọn trẻ dần bình tĩnh trở lại chỉ còn Ôn Niệm lén lút nhìn ra ngoài qua ô kính.
Lưu Nhược Nhược kéo tay cô, nghiêm mặt hỏi: “Niệm Niệm, cậu đang làm gì vậy?”
“Cậu vẫn muốn nhìn người đó sao?”
Ôn Niệm gật đầu thành thật.
“Cậu nhìn cậu ta làm gì chứ? Mắt màu xanh, kỳ lạ… xấu… xấu hoắc.” Lưu Nhược Nhược không nghĩ ra từ gì diễn tả đành mạnh miệng phán một câu chắc nịch.
Xấu sao?
Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Niệm lộ vẻ nghi hoặc, lí nhí nói: “Nhưng mà…”
Nhưng mà cô thấy rất đẹp mà.
“Không nhưng nhị gì hết, nếu cậu cứ nhìn cậu ta hoài thì sẽ thành ra xấu xí như cậu ta đó. Mà nếu cậu xấu đi thì tụi tớ không chơi với cậu nữa.” Lưu Nhược Nhược dỗi, nghiêng đầu nói.
Ôn Niệm chỉ nhỏ giọng “ồ” một tiếng.
Lũ trẻ trong lớp dần được người nhà đón về hết. Cô giáo Lý thấy Ôn Niệm đang từ tốn thu dọn đồ, khẽ cau mày. Bà không yên tâm để cô bé về một mình nhưng lát nữa lại có hẹn.
Bà bèn ngồi xổm xuống hỏi: “Niệm Niệm, để cô đưa con về nhé?”
Cô bé đeo cặp chạy ra cửa mấy bước rồi quay đầu lại vẫy tay, nhoẻn miệng cười: “Chúc cô giáo có buổi tối hẹn hò thật vui! Con về nhà đây!”
Cô Lý khựng lại, trong lòng không khỏi xót xa trước sự hiểu chuyện của Ôn Niệm.
Đêm đầu xuân lạnh hơn nhiều, trong những con ngõ ngoằn ngoèo không một bóng người.
Ôn Niệm tự nhủ trong miệng: “Không được sợ, mình lớn rồi…”
Cô cố trấn an bản thân.
Nhưng… Ôn Niệm khịt khịt mũi, cô bé vẫn sợ lắm.
Đặc biệt là khi trong hẻm vang lên những âm thanh lạ kỳ và hỗn tạp càng khiến cô run lẩy bẩy. Cô chạy về phía trước mấy bước rồi từ từ dừng lại.
Vì hình như đó là giọng của anh họ cô.
“Ăn đi… sao không ăn? Nhìn mày thế này chắc đói lắm hả? Nào nào, nếm thử đi.” Lý Thành vừa nói vừa lấy bánh bao trong tay quệt xuống đất để lớp bụi bám lên rồi cố nhét vào miệng một đứa bé đang nằm dưới đất.
Mặt đứa bé gần như bị bóp méo nhưng nó vẫn nhắm chặt mắt, cắn răng không chịu hé miệng.