Nỗi sợ vừa rồi bị sự tò mò thay thế.
Lưu Nhược Nhược không kìm được hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ sau này sẽ không chơi với Ôn Niệm nữa.
Khi Ôn Niệm nhẹ bước đi đến lớp của Cố Tử Sơ thì cậu bé đang bị vây ở giữa một đám học sinh.
Một nhóm học sinh tiểu học không dám nhìn thẳng vào cậu nhưng lại vây quanh giật lấy cặp sách trên tay cậu, chuyền tay nhau ném từ bên này sang bên kia.
“Cậu tới giành lại đi!”
“Hoặc dùng pháp thuật mà giành lại!”
“Pháp thuật gì chứ, là yêu thuật mới đúng! Yêu quái! Cậu biến hình thử xem?”
Bọn họ dùng những ngọn giáo mang tên tò mò đâm thẳng vào cậu bé khiến cậu tổn thương đầy mình.
Cậu chỉ lặng lẽ đứng đó, cụp mắt xuống, mặc kệ bọn họ nói gì. Mãi đến khi chiếc cặp mà Trần Bình Lệ mua cho cậu rơi xuống một vũng nước bẩn, cậu mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt bình tĩnh đến kỳ dị.
Ôn Niệm đang mải nghĩ đến cậu em trai ngoan ngoãn đáng yêu của mình, trong lòng không hề tức giận chỉ mong được gặp cậu thật nhanh. Nhưng không ngờ ngày đầu tiên đến trường của em trai lại xảy ra chuyện đánh nhau.
Khi cô chạy tới nơi, Cố Tử Sơ liền dừng tay. Bọn học sinh kia vẫn còn đè cậu xuống. Ôn Niệm hét lớn một tiếng: “Có cô giáo tới!” Đám học sinh mới chịu giải tán.
Cô giáo hỏi han một hồi, tất cả đều nói là do Cố Tử Sơ ra tay trước.
Vì thế, cô giáo liền gọi phụ huynh đến trường.
Có một đứa trẻ bị đánh vào mặt đang ôm mặt khóc kể với phụ huynh. Còn Cố Tử Sơ thì không nói một lời mặc cho Ôn Truyền Quốc hỏi thế nào cũng không mở miệng.
Phía phụ huynh bên kia thì không chịu buông tha, lớn tiếng mắng mỏ, nói rằng nên đuổi học Cố Tử Sơ, trường học không nên nhận một đứa yêu quái như vậy.
Cố Tử Sơ vẫn im lặng, Ôn Truyền Quốc đành không ngừng xin lỗi.
Cho đến khi Cố Tử Sơ nhìn thấy Ôn Niệm, khí chất cả người như thay đổi hoàn toàn. Cậu dịu dàng đáng thương, mái tóc xoăn tơi rối bời, trông như một con búp bê bị vứt bỏ. Cậu nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Chị.”
Ôn Niệm muốn an ủi em nhưng lại bị vẻ mặt của Ôn Truyền Quốc làm cho sợ hãi. Cô sợ bố sẽ mắng Cố Tử Sơ nên chỉ có thể nắm tay ông, nhẹ giọng nói: “Bố đừng giận, có lẽ là hiểu lầm thôi mà.”
Thực ra Ôn Truyền Quốc không giận vì Cố Tử Sơ đánh nhau, mà vì cậu không chịu nói chuyện. Từ lúc tới nơi, hỏi gì cũng không đáp, điều đó khiến ông thấy bất lực, không biết phải dạy dỗ cậu thế nào.
Trên đường về nhà, trời đổ mưa. Ôn Niệm nắm tay Cố Tử Sơ chậm rãi bước đi. Cô bé lấy từ trong cặp ra một viên kẹo thỏ trắng đưa cho cậu. Nhưng rồi chợt nhớ ra rằng cậu không bao giờ ăn kẹo, liền bóc ra và bỏ vào miệng mình, miệng nhai nhóp nhép, hỏi mơ hồ:
“Hôm nay sao em lại đánh nhau với người ta vậy?”
Miệng cô nhỏ xinh, kẹo ngậm trong miệng khiến giọng nói lẫn trong hơi thở, ngọt ngào như tan chảy.
Cố Tử Sơ nhìn chằm chằm đôi môi hồng hồng của cô như bị mê hoặc. Viên kẹo đó chắc chắn rất ngọt, nếu không, sao cậu lại đột nhiên cũng muốn ăn thử đến thế?
Nhưng cậu vẫn không nói gì, kiên quyết dời mắt đi, không hề có chút tham lam nào.
Ở ven đường, một con chó hoang đang lục lọi trong đống rác. Thấy họ lại gần, nó lập tức cụp đuôi, nửa thân rạp xuống, gầm gừ cảnh giác.
Ôn Niệm bị hoảng sợ, vội nép về phía Ôn Truyền Quốc.
Cố Tử Sơ nhìn con chó ấy lâu hơn mấy lần. Đó là một con chó con nhưng ánh mắt đã có vẻ hung hãn.
Về đến nhà, Ôn Niệm hỏi mãi, Cố Tử Sơ vẫn không nói một lời. Cô bắt đầu giận, hai má phồng lên: “Tại sao em không chịu nói? Nếu người ta oan cho em, em phải phản bác chứ! Em không phải yêu quái gì hết!”
Cố Tử Sơ thấy cô tức giận, liền muốn vươn tay ra kéo cô nhưng động tới vết thương ở bụng nên động tác có phần chậm chạp. Cậu mơ hồ nhớ lại lúc đánh nhau hình như bị đá vào đó một cái.
Ôn Niệm lập tức nhận ra, vén áo cậu bé lên, thấy bụng gầy gò lộ cả xương sườn có một vết bầm lớn, liền hốt hoảng đến phát khóc: “Tại sao em không nói với chị là em bị thương?”
Cô luống cuống tìm thuốc bôi còn Cố Tử Sơ chỉ đứng đó, đôi mắt màu ngọc bích đảo một vòng, Nhìn vết thương trên người mình, cậu bé đưa tay ấn nhẹ lên đó, vẻ mặt lạnh lùng dửng dưng.
Ôn Niệm cầm thuốc bôi lên vết thương nhưng lại sợ làm đau cậu, vừa bôi vừa khóc: “Chị thật vô dụng, chẳng dám bôi mạnh tay.” Lau nước mắt vài cái, cô lại cắn răng tiếp tục bôi nhẹ nhàng.
Cố Tử Sơ chậm rãi nói: “Em sợ chị sẽ không cần em nữa.”
Hàng mi cậu khẽ run, dường như rất đau. Đôi mắt ngọc ánh nước lấp lánh như một chú cún con bị bỏ rơi, run rẩy nói: “Em sẽ không đánh nhau nữa, em sẽ ngoan ngoãn, chị đừng bỏ rơi em.”
Ôn Niệm nghe vậy liền hết giận, dịu dàng nói:
“Chị không bỏ rơi em đâu. Em không ngoan, chị cũng không bỏ rơi em.”
“Là ai nói với em nếu không ngoan thì sẽ bị bỏ rơi?” Cô bôi thuốc xong, bỗng hỏi.
“Là dì sao?”
Cố Tử Sơ cụp mắt, vai rụt lại, rõ ràng là sợ Ôn Truyền Cúc.
Ôn Niệm liền kéo tay Cố Tử Sơ chạy ra ngoài. Trần Bình Lệ từ bếp thò đầu ra gọi hai câu, cô lớn tiếng đáp: “Chúng con sẽ về ngay ạ.”
Hai người nắm chặt tay nhau chạy dưới cơn mưa rơi nặng hạt.
Ôn Niệm dẫn Cố Tử Sơ đến gõ cửa nhà Ôn Truyền Cúc. Bà ta mở cửa thì thấy Ôn Niệm toàn thân ướt sũng đứng trước cửa, ánh mắt kiên định:
“Dì à, cháu sẽ mãi mãi không bao giờ bỏ rơi em ấy.”
“Dù em ấy có ngoan hay không.”
Nhìn thân hình nhỏ bé non nớt ấy đứng chắn trước mặt mình, rõ ràng chẳng cao hơn bao nhiêu nhưng lại cố gắng ưỡn thẳng người lên, trong lòng Cố Tử Sơ chợt lay động.
Dù cậu có là người như thế nào...
Tại sao cô lại tốt với cậu đến thế... Tốt đến mức cậu muốn cô chỉ thuộc về một mình cậu thôi.
Cố Tử Sơ siết chặt tay lại, dường như cảm nhận được xương dưới lớp da mềm mại của cô. Đôi mắt xanh thẳm lấp lánh cảm xúc không rõ ràng.
Sau này, khi Cố Tử Sơ lại nhìn thấy con chó hoang ấy, nó đang tranh giành thức ăn với mấy con chó khác. Cậu đứng xem một hồi, phát hiện chân nó không biết bị gãy từ bao giờ, trán thì bị cào rách một mảng, ánh mắt lại càng dữ tợn.
Cậu bất chợt mỉm cười.
Nó cũng giống như cậu vậy.
Dù có như thế, vẫn muốn sống tiếp.
Từ đó, mỗi ngày cậu bé đều mang một ít đồ ăn đến cho nó. Ban đầu nó không thèm đυ.ng tới, mãi đến khi đói quá mới miễn cưỡng ăn một miếng. Nhưng cái chân gãy của nó hình như bị thương quá nặng, ngày qua ngày cứ thế rút kiệt sức sống.