Chương 11: Em trai không phải yêu quái

Cô và mẹ vừa đứng ở cửa đã nghe thấy, huống chi là Cố Tử Sơ.

Trái tim Ôn Niệm thắt lại, đeo cặp sách nhỏ, như một quả pháo nhỏ lao vào nhà, giọng non nớt vang lên:

"Em trai không phải yêu quái!"

Cố Tử Sơ đang ngồi trên ghế, thân hình gầy yếu dù đã dưỡng bệnh một tháng vẫn chưa có chút da thịt đang cúi đầu như sắp đổ gục. Thấy Ôn Niệm bước vào, ánh mắt lập tức nhìn về phía cô bé, trong đó ánh lên những tia nước lấp lánh.

Ôn Niệm thấy em trai hình như vừa khóc, trong lòng vô cùng xót xa liền bước đến bên cạnh. Cô nắm lấy tay em, lặng lẽ đứng cạnh cậu bé.

Vừa rồi Ôn Truyền Quốc còn quát lên một tiếng, Ôn Truyền Cúc thấy Ôn Niệm và Trần Bình Lệ bước vào, ánh mắt xoay chuyển, lập tức bắt đầu lau nước mắt:

"Em cũng không muốn làm người xấu, chỉ là nghĩ đến sau này chị dâu với Niệm Niệm... em cảm thấy thương tâm quá."

Kỳ thực bà ta chỉ đơn giản là thấy Cố Tử Sơ là người ngoài, sẽ giành mất những gì thuộc về nhà họ Ôn.

Trần Bình Lệ cười lạnh:

"Không phiền em chồng phải lo, dù gì thì trong nhà cũng chỉ thêm một miệng ăn thôi. Tử Sơ là người đã cứu mạng Niệm Niệm, chẳng lẽ em chồng cảm thấy mạng của Niệm Niệm còn không đáng giá bằng vài bữa cơm sao?"

Ôn Truyền Cúc nghẹn lời:

"Em không có ý đó mà."

Bà ta thấy Trần Bình Lệ và Ôn Niệm dường như đều không bận tâm việc Cố Tử Sơ về ở nhà, liền giở trò ăn vạ:

"Anh, chị dâu, anh chị biết nhà em khó khăn thế nào mà. Tết vừa rồi, Thành Thành nó đòi mua ván trượt em còn chẳng dám mua, thế mà anh chị lại nuôi một đứa yêu quái... một người ngoài..."

Trần Bình Lệ trừng mắt:

"Em chồng có thời gian ở đây than vãn, chi bằng đi làm thêm vài công việc, chẳng phải sẽ mua được ván trượt hay sao?"

"Em là đàn bà con gái, làm được gì chứ. Chị dâu, chị nói vậy chẳng khác nào đâm dao vào tim em..."

Ôn Truyền Quốc thật sự không chịu nổi cảnh em gái cứ khóc lóc om sòm, định rút tiền đưa cho bà ta đi cho yên chuyện. Không ngờ Ôn Niệm lại đột nhiên lên tiếng:

"Cô ơi, lúc con về hình như thấy anh đang ở gần trường cãi nhau với anh trai Tiểu Bảo, con hơi lo, cô có muốn đi xem thử không?"

Nghe đến đây, Ôn Truyền Cúc lập tức hoảng hốt. Đại Bảo nổi tiếng là đứa trẻ hư, chuyên lừa gạt, đánh nhau gây rối. Con trai bà mà đi với nó thể nào cũng gặp rắc rối:

"Niệm Niệm, anh con ở đâu?"

"Gần trường ạ."

Ôn Truyền Cúc vội lau mặt, cuống cuồng chạy ra ngoài.

Trần Bình Lệ nghĩ lại, hình như đúng là lúc tan học có thấy Lý Thành, còn đang đi với ai thì bà không để ý.

Nhưng một khi Ôn Truyền Cúc đi rồi, không khí trong nhà liền nhẹ nhõm hẳn.

Không ai trong nhà xem trọng bà ta cả, Ôn Niệm cũng không biết trong lúc mình chưa về, Ôn Truyền Cúc đã nói những lời gì với Cố Tử Sơ.

Hôm nay, trường Tiểu học Lâm Giang có một tin tức nóng hổi, hầu như ai cũng đang thì thầm bàn tán.

Bạn ngồi trước Ôn Niệm là Thôi Ngọc quay đầu nói nhỏ với Lưu Nhược Nhược:

"Nhược Nhược, cậu biết trường mình hôm nay có một con yêu quái đến không?"

Nghe đến từ “yêu quái”, Lưu Nhược Nhược lập tức nghĩ tới đôi mắt xanh lục cô đã từng thấy, bất giác rùng mình:

"Yêu quái gì cơ?"

"Nghe nói là một học sinh có đôi mắt xanh, trông lạ lắm." Thôi Ngọc hạ thấp giọng, như thể chỉ nhắc tới cũng khiến cô sợ.

Lưu Nhược Nhược hít sâu một hơi, quả nhiên là cậu bé có đôi mắt xanh hôm trước.

Cố Tử Sơ có vẻ ngoài rất đặc biệt, trong thành phố Lâm Giang chẳng có cậu bé nào trông như cậu cả.

Khác biệt chính là kỳ quặc.

Bất cứ điều gì không giống với số đông đều bị coi là quái lạ.

Sau đó sẽ bị bàn tán, bị xa lánh.

Lưu Nhược Nhược kìm nén nỗi sợ trong lòng, thì thầm với Thôi Ngọc:

"Tớ từng gặp cậu ta, hôm trước ở phòng vẽ..."

Khi Ôn Niệm từ nhà vệ sinh quay về đã thấy có một đám học sinh vây quanh Lưu Nhược Nhược. Cô bạn kia đang nói rất hăng say:

"Tớ từng gặp người đó rồi, lúc ấy tớ chẳng sợ tí nào. Nhưng mắt cậu ta thật sự là màu xanh, đúng là yêu quái đấy."

"Cậu thật không sợ à?"

"Không sợ!"

"Cậu giỏi thật đó. Sáng nay tớ đi ngang lớp Một mà nhìn thấy, sợ muốn khóc."

"Đồ nhát gan!"

Lưu Nhược Nhược thích thú hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người. Thấy Ôn Niệm đến, cô ngẩng đầu lên, kết quả Ôn Niệm chẳng buồn liếc cô một cái chỉ im lặng quay về chỗ ngồi.

Thấy vẻ mặt không vui của Ôn Niệm, Lưu Nhược Nhược lại gần hỏi:

"Niệm Niệm, cậu sao thế?"

"Nhược Nhược, đó là em trai tớ, cậu đừng nói em ấy như vậy. Mắt em ấy rất đẹp, không phải yêu quái đâu." Cô bé nhỏ nhẹ, mắt hoe đỏ, rõ ràng rất buồn.

"Em trai cậu? Em trai cậu là cậu ta à?" Lưu Nhược Nhược cảm thấy mình bị lừa. Cô vốn tưởng em trai Ôn Niệm cũng giống em mình, rất bé nhỏ và phiền phức. Không ngờ lại là “yêu quái” kia.

Lưu Nhược Nhược bực tức nói:

"Tớ chỉ nói sự thật thôi."

Ôn Niệm lắc đầu:

"Em trai tớ biết ăn, biết nói, biết ngủ, chẳng giống yêu quái chút nào."

"Mọi người đều nói giống. Nếu cậu không thấy giống, thì sau này tớ không chơi với cậu nữa."

Ôn Niệm không nói gì, cúi đầu vẽ vời trên sách. Lưu Nhược Nhược nghĩ mình là bạn của Ôn Niệm, cô bé nhất định sẽ nghe lời mình.

Thế nhưng đến lúc tan học, khi Lưu Nhược Nhược gọi:

"Niệm Niệm, về thôi!"

Ôn Niệm đã đi ra khỏi lớp, đứng ở cửa mỉm cười lắc đầu:

"Không cần đâu, tớ về với em trai."

"Cậu có em trai á?" Tiểu Bảo chẳng biết từ đâu chui ra, ngạc nhiên hỏi:

"Sao tớ không biết?"

"Em trai tớ tên là Cố Tử Sơ, hôm nay mới chuyển đến trường mình."

Đôi mắt Ôn Niệm như quả hạnh nhân, hơi nheo lại, ánh cười rạng rỡ không hề che giấu.

Hôm nay chỉ có một người mới đến, chính là “yêu quái” kia. Mọi người nhìn cô với ánh mắt hoang mang, nghi ngờ.

Nhưng Ôn Niệm như không thấy những ánh mắt ấy, quay người rời đi. Tiểu Bảo do dự vài giây rồi cũng đuổi theo.

Lưu Nhược Nhược nghe thấy tiếng xì xào sau lưng:

"Ôn Niệm hình như rất thích em trai cô ấy nhỉ."

"Ôn Niệm dễ thương như vậy, em trai cô ấy chắc cũng không tệ đâu. Hay chúng mình đi theo xem thử?"