Từ lâu đã phải bôn ba làm ăn bên ngoài, dạ dày vốn đã yếu, vậy mà về nhà cũng không chịu chăm sóc cho tử tế.
Càng nghĩ càng giận, chân bước càng nhanh, ánh mắt của Trần Bình Lệ đã nhìn thấy xe của Nghiêm Đông.
Lúc này, Cố Tử Sơ đột nhiên nhắm mắt ngẩng đầu, khẽ hít một hơi, bước chân cũng dần chậm lại.
Bên tai vẫn còn vang vọng giọng nói của Ôn Niệm: “Phía trước không có gì cả, yên tâm đi…”
Tiếng gọi Ôn Truyền Quốc từ bên đường của Trần Bình Lệ, làn bụi mù bốc lên từ chiếc ô tô đang lao tới, lòng bàn tay cậu bé ướt đẫm mồ hôi.
Ôn Niệm không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ biết Cố Tử Sơ bỗng vấp ngã kéo theo cả cô cũng ngã xuống. Cô mở to mắt nhìn một chiếc xe hơi lao về phía mình, giây tiếp theo, Cố Tử Sơ liền đẩy mạnh cô ra.
Mùa xuân năm đó, ký ức của cô mãi dừng lại ở mùi máu tanh nồng nặc và trong đôi mắt xanh lục thẫm đẫm máu ấy.
Còn Cố Tử Sơ, khi nhìn thấy Ôn Truyền Quốc đang hoảng hốt tột độ lại khẽ mỉm cười.
Cậu có thể ở lại đây rồi.
Vì cứu Ôn Niệm, Cố Tử Sơ bị thương ở chân, phải nằm viện suốt một tháng.
Ôn Truyền Quốc và Trần Bình Lệ trong lòng đầy áy náy, đương nhiên sẽ không còn ý định đưa cậu vào trại trẻ mồ côi nữa.
Nhưng Trần Bình Lệ lại không muốn nhận nuôi Cố Tử Sơ.
Hiện nay chính sách kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm ngặt, mỗi nhà hoặc chỉ được sinh một bé trai, hoặc là một gái một trai.
Hai vợ chồng họ vốn đã có kế hoạch sinh thêm một bé trai nữa, nếu giờ nhận nuôi Cố Tử Sơ thì sẽ không thể sinh thêm con.
Ôn Truyền Quốc ngồi xổm dưới đất hút thuốc, Nghiêm Đông nhìn đám đầu thuốc rơi vãi đầy mặt đất, lòng như sáng tỏ: “Anh, chị dâu không đồng ý à?”
“Ừ.” Ôn Truyền Quốc thở dài
“Nếu không phải thằng bé đã đẩy Niệm Niệm ra, chắc cả đời này anh cũng sống trong ân hận. Giờ nó vì cứu con bé mà bị thương, anh thật sự không thể đưa nó vào trại mồ côi được.”
Nghiêm Đông vội nhận hết lỗi về mình: “Nếu không phải tại em mua xe, còn ép anh phải lái thì đã chẳng xảy ra chuyện. Tính ra, không phải lỗi của anh mà là lỗi của em.”
“Không thể tính như vậy.”
Nghiêm Đông nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Anh, hay là để em nhận nuôi nó đi. Như vậy sau này chị dâu vẫn có thể sinh cho anh một cậu quý tử.”
Ôn Truyền Quốc giật mình: “Đông Tử, em mới hơn ba mươi tuổi, nếu em nhận nuôi nó còn Tiểu Mai thì sao...?”
“Ôi dào, bao nhiêu năm nay có sinh được gì đâu, em cũng quen rồi. Giờ có thể nhặt được một thằng bé về nuôi, sau này cũng có người phụng dưỡng lúc về già.”
“Mấy năm nay không có con, sau này e rằng cũng khó. Nếu sau này thật sự có thì cũng có thể để Tiểu Mai lánh đi núi vài tháng, sinh xong rồi trở về là được.”
Lời anh ta nói lúc này chẳng qua chỉ là muốn gắn chặt bản thân với Ôn Truyền Quốc.
Có phúc cùng hưởng.
Ôn Truyền Quốc vốn định từ chối nhưng tình thế thật sự khó xử. Cuối cùng anh ta dập tắt điếu thuốc, đứng dậy vỗ vai Nghiêm Đông, vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này chỉ cần anh còn có một miếng ăn, tuyệt đối sẽ không để em đói.”
Nghiêm Đông mừng rỡ.
Mặc dù là Nghiêm Đông nhận nuôi Cố Tử Sơ trên danh nghĩa nhưng chỉ là giúp đỡ gia đình họ. Ôn Truyền Quốc đương nhiên không để Cố Tử Sơ sang nhà Nghiêm Đông sống.
Cuối cùng, Cố Tử Sơ vẫn ở lại nhà họ Ôn.
Có hộ khẩu rồi, việc sắp xếp cho Cố Tử Sơ đi học cũng dễ dàng hơn nhiều.
Dạo gần đây Ôn Niệm rất vui, vì Ôn Truyền Quốc muốn tiện đưa đón nên đã để Cố Tử Sơ học lớp một luôn. Vài hôm nữa cô bé có thể cùng em trai đi học và tan học.
Lưu Nhược Nhược liếc nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Ôn Niệm: “Cậu cười cái gì thế?”
“Nhược Nhược, tớ có em trai rồi.”
“Có gì mà vui?”
Lưu Nhược Nhược cứ tưởng mẹ Ôn Niệm đang mang thai, bút liền ấn mạnh xuống trang giấy.
“Có em trai rồi, em trai sẽ giành đồ chơi, giành đồ ăn với cậu còn sẽ đánh cậu nữa. Đến lúc đó mẹ cậu sẽ càng yêu em trai hơn.”
“Không đâu, em trai tớ rất tốt.” Trong đầu Ôn Niệm hiện lên hình ảnh Cố Tử Sơ mỗi lần ăn gì đều đưa miếng đầu tiên cho cô, chưa bao giờ giành đồ chơi. Trong mắt cô ánh lên chút mơ hồ.
Lưu Nhược Nhược nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Ôn Niệm như nhìn thấy chính mình ngày trước.
Lúc mẹ cô mang thai em trai cũng từng bảo với cô rằng em rất ngoan, rất tốt, sau này sẽ có thêm người chơi cùng. Khi đó cô bé thật sự đã rất mong chờ. Nhưng sau khi em trai ra đời, không chỉ là đồ chơi, ngay cả ánh mắt của mẹ dường như cũng không dành cho cô nữa. Có lúc rõ ràng là em sai, mẹ vẫn đánh cô.
Chính vì vậy, cô bé chưa bao giờ kể với ai ở trường rằng mình có em trai.
Nghĩ đến sau này Ôn Niệm cũng sẽ trải qua những điều như mình, trong lòng Lưu Nhược Nhược bỗng dâng lên chút thương cảm: “Sau này cậu sẽ hiểu thôi. Giờ có muốn chơi dây với bọn tớ không?”
Ôn Niệm nở nụ cười mềm mại: “Tớ không biết chơi.”
“Không sao, tớ dạy cậu.” Lưu Nhược Nhược vốn ít khi thấy Ôn Niệm ra chơi, lần này vì chuyện em trai mà chủ động nói chuyện khiến cô cảm thấy hai người có thể làm bạn.
Lưu Nhược Nhược sớm hiểu chuyện, cũng biết mình xinh xắn. Cô nghĩ Ôn Niệm còn có chút mũm mĩm, đứng cạnh mình lại càng tôn dáng người mình thon gọn hơn.
Ôn Niệm phản ứng chậm, lại thật sự không biết chơi dây, liền vòng dây quanh chân để làm cột cho các bạn chơi. Tính cách cô mềm mỏng, chỉ như vậy cũng khiến cô rất vui rồi.
Buổi tối, Trần Bình Lệ đến đón cô. Ôn Niệm líu lo kể về những chuyện xảy ra ở trường, kể xong lại không nhịn được hỏi: “Mẹ ơi, em trai ở nhà làm gì vậy? Tối nay sao không tới đón con?”
Khuôn mặt Trần Bình Lệ vốn dịu dàng khẽ trầm xuống, bà xoa đầu Ôn Niệm: “Cô của con đang ở nhà, lát nữa về nhà, Niệm Niệm phải ngoan nhé.”
Ôn Niệm rất nhạy cảm, nhận ra mẹ không vui qua lời nói liền rảo bước nhanh hơn: “Mẹ ơi, vậy chúng ta mau về nhà đi.”
Hai mẹ con còn chưa vào đến cửa nhà, đã nghe thấy giọng của Ôn Truyền Cúc vang vọng khắp nơi:
“Anh, anh bị điên rồi sao? Anh... anh không chỉ nhận nuôi một đứa con trai, mà còn nhận nuôi một con yêu quái?!”