Mùa xuân năm 2001 tại thành phố Lâm Giang vẫn còn vương chút lạnh, cái rét trái mùa khiến mùa xuân năm ấy lạnh hơn mọi khi.
Trong phòng vẽ, cô giáo Lý liếc nhìn đồng hồ, vỗ tay gọi học sinh đang mải mê vẽ tranh ngẩng đầu lên.
“Các em vẽ xong chưa? Sắp hết giờ học rồi, phải đợi bố mẹ đến đón mới được về nhé.”
Dứt lời, cô Lý đặc biệt nhìn về phía cô bé ngồi gần cửa sổ – quả nhiên cô bé vừa mới tỉnh ngủ.
Chỉ là bức tranh của cô bé đã sớm hoàn thành được đặt ngay ngắn trên bàn.
Đó là học sinh nhỏ tuổi nhất lớp, rất có năng khiếu chỉ tội… mê ngủ quá mức.
Đôi mắt to tròn của cô bé mơ màng, khóe mắt vẫn còn hồng hồng vì mới ngủ dậy. Trên đỉnh đầu, chùm tóc nhỏ buông xuống vài lọn tơ mềm mại – vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu.
Cô Lý nhìn mà mềm lòng, chẳng nỡ trách mắng chút nào. Cô đi đến bên cạnh, dịu dàng hỏi:
“Niệm Niệm, hôm nay ai đến đón con vậy?”
“Niệm Niệm lớn rồi, có thể tự về nhà được rồi ạ.”
Cô bé tên Ôn Niệm như vẫn chưa tỉnh hẳn, một lúc sau mới chậm rãi trả lời.
Con nhóc chỉ cao tầm một mét hai, giọng nói vẫn còn mang theo chút ngọng ngịu trẻ con vậy mà lại tuyên bố mình đã lớn rồi – nghe thật buồn cười.
Cô Lý vừa muốn bật cười lại vừa thấy xót xa. Cô biết bố mẹ Ôn Niệm đều bận rộn buôn bán, không có thời gian nên thường nhờ dì của cô bé tới đón. Chỉ là… nghĩ đến người dì ấy cô Lý khẽ thở dài:
“Hôm nay dì con có việc bận sao?”
“Dạ, dì đi ra phố mua đồ rồi ạ.”
Đôi mắt hình hạt hạnh của cô bé trong veo, to tròn, long lanh như nước.
Nhìn vẻ ngây thơ đơn thuần ấy, cô Lý không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười xoa đầu cô bé rồi ra ngoài đứng đợi phụ huynh.
Lớp học vẽ chỉ mở vào cuối tuần nên vừa thấy cô giáo đi khỏi lũ trẻ liền nhốn nháo hẳn lên.
Một nhóm bé gái tụm lại trò chuyện về bộ phim hoạt hình xem tối thứ Sáu:
“Tối qua tớ xem Những cô gái phép thuật bay lượn, hay cực luôn.”
“Tớ cũng xem, bạn Hoa Hoa siêu lợi hại, bắt được cả tên ác quái nữa cơ!” – bé Lưu Nhược Nhược hào hứng nói.
“Anh tớ cũng lợi hại lắm.”
Cậu bé duy nhất trong lớp – Tiểu Bảo – vội chen vào:
“Anh tớ cũng bắt được người xấu đấy.”
Thấy các bạn gái bắt đầu chú ý đến mình, cậu lập tức ngẩng đầu đầy tự hào.
Nhưng chưa kịp kể tiếp thì một con chim sẻ nhỏ bất ngờ bay vụt vào trong lớp.
Nó như vừa mới học bay, đôi cánh đập phành phạch loạng choạng, không biết thế nào lại lạc vào được bên trong.
Lũ trẻ ngay lập tức bị thu hút.
Tiểu Bảo thì cau có, bực bội vì chưa kể xong chuyện:
“Mày bay vào đây làm gì hả? Tí nữa tao mang mày về cho con mèo đen nhà tao ăn bây giờ.”
Cậu bé tròn trịa, bàn tay múp míp siết lấy con chim sẻ khiến nó không thở nổi, kêu “chíp chíp” thảm thiết trông thật tội nghiệp.
“Tiểu Bảo, tớ xem chút được không?”
Giọng của Ôn Niệm nhẹ nhàng, mềm mại như đang nũng nịu.
Tiểu Bảo quay lại nhìn Ôn Niệm. Cậu biết cô – chính là cô bé dễ thương nhất lớp.
Nghĩ vậy, mặt cậu đỏ lên nhưng giọng vẫn gắt gỏng:
“Cho cậu xem cũng được… nhưng lát nữa cậu phải cho tớ sờ tóc tết của cậu đấy.”
Dù trong lớp có nhiều bạn gái cũng búi tóc giống Ôn Niệm nhưng cậu luôn cảm thấy tóc của cô bé chắc chắn là mềm nhất, thích nhất.
Ôn Niệm không ngần ngại gật đầu, nụ cười tươi rói làm khóe mắt cong cong – ngây thơ, đáng yêu vô cùng.
Tiểu Bảo càng đỏ mặt hơn, lập tức đặt con chim sẻ vào tay Ôn Niệm rồi nhanh như chớp sờ lên búi tóc nhỏ của cô một cái.
Cậu ra tay hơi mạnh khiến Ôn Niệm bị đẩy nghiêng cả người, chim sẻ thì giãy dụa làm xước hai vết đỏ trên tay cô bé.